Hotline: 0913.842.499 | Liên hệ quảng cáo: 0945.789.363 | Email: tapchitrian@gmail.com

Chiến trường xưa

Chuyện tình tay ba của lính Trường Sơn

Cập nhật lúc 14:59 28/09/2018

Trường Sơn huyền thoại không chỉ là nơi diễn ra những trận đánh đi vào lịch sử của dân tộc mà còn là nơi “nở hoa” của bao mối tình đẹp và cảm động. “Tôi và anh ấy đều là lính Trường Sơn, yêu nhau ở Trường Sơn, nên vợ thành chồng từ Trường Sơn. Đi gần suốt cuộc đời, ngoài tình yêu cao hơn hết thảy dành cho Tổ quốc, còn có tình bạn, tình đồng đội thiêng liêng trong sáng vô ngần” - cựu chiến binh Trịnh Thị Sen tâm sự.

Mối tình “tay ba” trên tuyến lửa

35 năm về trước, tiếp bước những thanh niên yêu nước, Trịnh Thị Sen (ở xã Hải Hà huyện Hải Hậu tỉnh Nam Định) đã đổi tên, thay tuổi để được đi bộ đội và xung phong ra chiến trường chiến đấu. Đó là vào đầu năm 1973, cô học sinh quàng khăn đỏ trường cấp 3 huyện Hải Hậu Nam Định - chưa đầy 16 tuổi đã trốn bố mẹ đi khám nghĩa vụ quân sự. Vì không đủ cân nặng nên qua vòng 1, cô bị loại ngay. Với một cái tên khác là Trịnh Thị Lan, cộng thêm vài tuổi và một “cơ số” đáng kể đá xanh trong túi áo, túi quần, cô lại viết đơn xung phong lên đường đánh giặc…

 

Vợ chồng cựu chiến binh Nguyễn Văn Minh và Trịnh Thị Sen.

Lúc ấy, cuộc chiến trên các chiến trường miền Nam vô cùng ác liệt. Riêng Sen thì vừa chiến đấu, vừa học làm y tá. Sau thời gian huấn luyện tân binh, Sen được điều về Trung đoàn 668 đóng tại bản Chơn Bôn tỉnh Xavanakhet (Lào), với nhiệm vụ cứu chữa thương binh là bộ đội Trường Sơn và bộ đội quân tình nguyện Việt Nam ở nước bạn Lào.

Một lần nọ, Sen gặp một thương binh trẻ là lái xe chuyển vũ khí quân dụng, anh tên Lê Hữu Tuýnh quê ở Thạch Thành, Thanh Hóa. Tuýnh bị thương rất nặng, tưởng chừng không qua khỏi. Cảm động trước anh thương binh trẻ tuổi, dù đối mặt với cái chết vẫn không hề tỏ ra đau đớn mà vẫn lạc quan yêu đời, Sen đã dành cho anh sự chăm sóc đặc biệt.

Còn với Tuýnh, cô y tá có mái tóc đen, dài, dịu dàng, luôn dành cho anh những ưu ái ấy đã để lại trong anh một ấn tượng sâu đậm. Qua 3 tuần, dưới bàn tay chăm sóc của Sen, vết thương của Tuýnh đỡ hẳn, cũng là lúc lòng anh cồn cào một tình yêu chớm nở. Trong một đêm lặng yên tiếng súng, Tuýnh đã thổ lộ lời yêu với Sen. Sen không ngỡ ngàng về lời cầu hôn của Tuýnh nhưng cô không chỉ nghĩ cho mình - còn đang chiến tranh, trận tuyến đánh quân thù vẫn tiếp diễn nên chuyện riêng phải gác lại một bên. Và quan trọng hơn cả, Sen vẫn chưa thực sự yêu…

Tuýnh có lệnh chuyển đơn vị, tiếp tục lên đường thực hiện nhiệm vụ. Cùng lúc đó, một thương binh khác tên là Nguyễn Văn Minh, quê ở Hậu Lộc, Thanh Hóa, một người bạn thân của Tuýnh được chuyển đến trạm xá. Trước khi đi, Tuýnh còn nhờ Sen: “Minh là người bạn thân thiết nhất của anh, nhờ em chăm sóc anh ấy như em đã từng chăm sóc cho anh nhé”. Dưới mưa bom, đạn xới, những lần ghé vai khiêng cáng, những cái xiết tay động viên, những bát cơm nóng hổi mà Sen dành cho Minh đã khiến anh cảm động. Còn Sen, cô đã tìm thấy một nửa của mình ở người thương binh có khuôn mặt phúc hậu này.

Hơn 5 tháng sau, Tuýnh trở lại tìm Sen để chờ câu trả lời. Đến nơi, khi biết Sen và Minh đã trở thành một đôi, Tuýnh không buồn mà còn chúc mừng bạn vì đã tìm được người bạn đời xứng đáng. Họ chia tay nhau ở dãy Trường Sơn, Tuýnh ở lại Lào tiếp tục chiến đấu.

Chiến tranh kết thúc, Minh và Sen trở về cuộc sống đời thường. Đến năm 1978, họ làm lễ cưới và dọn về ở Vũng Tàu. Trong ngày vui, Tuýnh không có mặt. Đã lâu lắm rồi, Minh và Sen không có tin tức gì về Tuýnh, anh còn sống hay đã mất?

Thiêng liêng hơn cả tình yêu

Đã nhiều năm kể từ ngày Sen và Minh chia tay Tuýnh, họ luôn đau đáu nhớ về người bạn cũ. Rồi bất chợt, định mệnh khiến họ gặp lại nhau. Năm 1994, trên một chuyến xe khách đi ra miền Bắc, qua câu chuyện kể của một người khách bộ hành quê ở Thanh Hóa, Minh vô tình nghe được cái tên “Tuýnh”. “Một cái tên lạ như thế, không, không thể nhầm lẫn được, đúng là Tuýnh rồi”, Minh tự nhủ.

Theo lời chỉ dẫn, Minh về lại Thanh Hóa tìm Tuýnh, đến vùng miền núi xa xôi mà người khách kia chỉ dẫn, Minh đã tìm được Tuýnh. Hai người lính, hai mái đầu lấm tấm bạc gặp lại nhau, họ nghẹn ngào xúc động. Giọt nước mắt của hai người cựu chiến binh sau cuộc chiến đọng lại bao nghĩa tình đồng đội, tình bạn thiêng liêng. Tuýnh đã có vợ và 3 con nhỏ. Cuộc sống của anh vô cùng khó khăn, thiếu trước hụt sau. Tình đồng đội tràn đầy trong ký ức, Minh quyết định đưa Tuýnh vào Vũng Tàu để kiếm việc cho bạn.

Lúc bấy giờ, vợ chồng Minh - Sen đã có mấy chiếc ô tô chở khách Bắc – Nam và Minh bàn với vợ đưa một xe để Tuýnh lái. Năm xưa đôi tay Tuýnh săn chắc kiên cường cầm vô lăng chở vũ khí đạn dược dưới mưa bom bão đạn, hôm nay đôi tay ấy lại cầm vô lăng đưa hành khách xuôi Nam ngược Bắc. Cuộc sống của Tuýnh từ đó khá lên nhiều, nhất là khi bên cạnh anh luôn có hai người bạn Sen - Minh kề vai sát cánh.

Thời gian như tên bắn, ba người lính Trường Sơn nay đã trở thành ông, bà, cuộc sống cũng bao điều thay đổi nhưng có một điều mãi mãi chẳng đổi thay, đó là tình đồng đội, tình bạn thủy chung trong sáng. Mối tình ấy rất thiêng liêng, để mỗi lần nhắc đến Tuýnh - Minh, chị Sen lại hãnh diện mà nói rằng: “Anh em đồng đội cũ của tôi vẫn gọi là mối tình tay ba. Tôi đã may mắn có hai người bạn, hai người đồng chí thân thiết, một trong hai người ấy là chồng tôi, còn một là người bạn thân thiết…”.

Mai Thắng

Chia sẻ:

Bình chọn: (0 Lượt bình chọn)

Ý kiến bạn đọc (0)

Các tin khác