Hotline: 0913.842.499 | Liên hệ quảng cáo: 0945.789.363 | Email: tapchitrian@gmail.com

Gương sáng tri ân

Ký ức dòng sông Thạch Hãn

Cập nhật lúc 14:23 07/10/2016

Chị Lựu (thứ 2 từ trái sang) và đồng đội trong một dịp về thăm Thành cổ Quảng Trị. Ảnh: Lê Văn Chương

Trước căn nhà của o du kích Phan Thị Lựu có một con lạch nhỏ chảy ra sông Thạch Hãn. Thôn Nhan Biều, xã Triệu Thượng (huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị) nằm gần con sông Thạch Hãn. Dòng sông lững lờ trôi, mang theo ký ức bất tử trong tâm trí của o du kích Phan Thị Lựu. Đó là hình ảnh thời trẻ đánh giặc, cùng những người chiến sĩ trẻ từ miền Bắc đi vào tuyến lửa tham gia chiến đấu suốt 81 ngày đêm ở Thành cổ Quảng Trị.

Chị Lựu kể lại: "Những ngày chiến đấu ác liệt ở Thành cổ, những người lính Sư đoàn 325 còn trẻ măng, da trắng bóc. Tôi nói với các đồng đội vào chiến đấu hết sức bình tĩnh và dũng cảm, có hy sinh thì cũng cam lòng, bởi đó là niềm vinh dự khi phụng sự Tổ quốc".

Những ngày chiến đấu ở Thành cổ Quảng Trị diễn ra nóng bỏng, chị em du kích trong thôn Nhan Biều đều sẵn sàng nhận nhiệm vụ dẫn bộ đội ra bến vượt sông, tiếp tế, tải thương. Đó là quãng thời gian chỉ có ngày, không có đêm. Vì ban đêm, pháo sáng của địch thả sáng rực dòng sông Thạch Hãn. Vậy nhưng, bộ đội ta vẫn lần lượt từ bờ Bắc vượt sông để vào Thành cổ. Có những lần anh em đang vượt sông bị địch phát hiện, nã pháo vào trúng đội hình, hy sinh gần hết.

Chị Lựu có cha là ông Phan Trinh, hy sinh năm 1968; anh ruột Phan Đông cũng hy sinh năm 1968; em Phan Định, hy sinh năm 1972. Những nỗi đau chồng chất càng nung nấu ý chí căm thù, khiến chị không sợ, không lùi bước trước bom réo, pháo chụp. Những lúc ra trận, chị trở thành người gan dạ, không sợ hy sinh.

Kỷ niệm với phóng viên mặt trận Đoàn Công Tính được chị kể lại: Những ngày cuối cùng trong 81 ngày đêm khói lửa ở Thành cổ Quảng Trị, đơn vị của chị Lựu nhận được thông tin có 3 tên thám báo của địch cải trang làm người đi cắt tóc cho bộ đội hoặc người địa phương để nắm tình hình của ta. Đúng ngày trực, chị hướng mắt về bên kia sông thì phát hiện có 3 người đàn ông đang đi về phía mặt trận. Lúc đó, khoảng 9 giờ sáng, gió thổi ào ạt tung bay lá cờ của quân giải phóng.

O Lựu đứng xốc dậy, khóa mục tiêu vào vòng ngắm rồi quát to bằng mật khẩu: "Hồng". Người đi vào mặt trận là nhà báo chiến trường Đoàn Công Tính cùng với 2 người. Ông Tính thấy o du kích kéo súng lên đạn nên trả lời ngay bằng mật khẩu: "Hà".

Hơn 40 năm rồi, nhưng chị Lựu vẫn không quên kỷ niệm ở chiến trường, luôn nhắc hỏi tấm ảnh được nhà báo Đoàn Công Tính chụp trong tư thế bồng súng hiên ngang. Vì có lần nhà báo Đoàn Công Tính đã khen, đó là tấm ảnh chân dung đẹp, vì o du kích đứng bên cạnh có lá cờ giải phóng, còn hậu cảnh bên kia sông Thạch Hãn thấp thoáng lá cờ 3 que cắm xiên.

Sau này, chị Lựu đã gặp một sự việc tương tự. Đó là vào ngày 16-6-1973, anh em du kích địa phương bắt giữ được một tên thám báo từ bờ Nam sông Thạch Hãn sang. Tên này khai là ba đấu tranh bị hy sinh, mẹ bị bắt, chị bị hãm hiếp, giờ đi tìm người thân. Nhưng nửa đêm hôm đó, chị Lựu phát hiện ra tên này mò dậy và bỏ trốn. Đêm đó, trăng sáng vằng vặc, soi sáng cả mặt sông. Tên thám báo vừa phóng xuống nước để sang bờ bên kia, lập tức chị lao theo nã 3 loạt đạn. Dưới ánh trăng khuya, tên thám báo giơ tay chới với rồi chìm vào dòng nước.

Từ một người con gái trẻ trung xông pha nơi lửa đạn với khẩu AK khoác vai, giờ chị đã bước sang tuổi 60. Vậy nhưng, ký ức thì vẫn trẻ mãi về 81 ngày đêm khói lửa ở Thành cổ Quảng Trị. Cứ đến dịp này, chị cùng các chị em lại ra Thành cổ thắp nén hương thơm tưởng nhớ đồng đội đã hy sinh và làm sống lại ký ức một thời oanh liệt.

Sau ngày giải phóng, chị Lựu lấy chồng là con của một liệt sĩ. Nhưng do bị ảnh hưởng của chất độc da cam nên chị không thể sinh con cho anh được. Rồi một ngày, anh đi lập gia đình với người khác. Chị được một đơn vị hỗ trợ 15 triệu đồng để làm nhà tình nghĩa. Tổng chi phí làm nhà hết 39 triệu đồng. Chị đã phải vay mượn thêm để có nơi ở và làm nơi thờ cúng những người thân đã hy sinh. Thế nhưng, cho đến nay, đã hơn 10 năm rồi, chị vẫn chưa dứt hết món nợ làm nhà...

"Phụ cấp mỗi tháng được hơn 1 triệu, cô có sức khỏe mô, có lúc sáng dậy không nổi. Nhưng cũng ráng mà sống" - chị tâm sự rồi lại cười. Nụ cười của người đàn bà đã bước sang tuổii 60, khuôn mặt đầy nếp nhăn. Nhưng với chị Lựu thì nụ cười đó dường như vẫn ngập tràn sức trẻ. Vì cả cuộc đời chị luôn sống mãi với ký ức trẻ, hình bóng những người lính trẻ miền Bắc vào Nam chiến đấu.

Lê Văn Chương(Theo báo Biên phòng)

Chia sẻ:

Ý kiến bạn đọc (0)

Các tin khác