Hotline: 0913.842.499 | Liên hệ quảng cáo: 06.969.4582 | Email: tapchitrian@gmail.com

Gương sáng tri ân

Ngoại tôi – người gieo ước mơ màu xanh

Cập nhật lúc 08:38 01/02/2020

(ĐTTA) - Sinh năm 1942 ở làng quê nghèo, 4 xung quanh là đồng ruộng bao bọc “3 làng Mịn, 9 làng Chờ, 1 làng Ô Cách bơ vơ giữa đồng” những năm tháng đất nước còn trong vòng tăm tối, nhân dân Việt Nam đang chịu cảnh “1 cổ 2 tròng” cực khổ; lớn lên trong những năm tháng đất nước vừa giành được độc lập lại bước ngay vào cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp kéo dài 9 năm rồi sau đó là 21 năm chiến đấu chống đế quốc Mỹ xâm lược đã hun đúc trong Ông lòng căm thù giặc xâm lược và tình yêu quê hương, đất nước; lý tưởng cách mạng giải phóng đất nước.

Ngoại tôi vinh dự nhận được bằng khen là tấm gương sáng cho cộng đồng và xã hội.

Trong những năm tháng kháng chiến chống Pháp, hưởng ứng phong trào “diệt giặc dốt” do Chủ tịch Hồ Chí Minh phát động, Ông tôi vượt khó, luôn chăm chỉ học tập với quyết tâm mang tri thức của mình giúp đỡ những người dân trong Thôn. Từ năm 1962, Ông tôi tham gia dạy bổ túc văn hóa ở Thôn, đồng thời là Bí thư Đoàn Thanh niên của Xã Đông Tiến. 
 
Với sự thất bại của 2 chiến lược “chiến tranh đặc biệt” và “chiến tranh cục bộ”,  cuộc chiến đấu chống đế quốc Mỹ xâm lược bước vào giai đoạn mới càng ngày càng ác liệt, gian khổ hơn. Cũng như những người con ưu tú của đất nước, năm 1968 Ông ngoại tôi đã lên đường vào Nam chiến đấu góp một phần nhỏ bé vào sự nghiệp đấu tranh giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Với tinh thần vượt khó, không ngại gian khổ trong đấu tranh, tháng 8 năm 1970 Ông được kết nạp Đảng Cộng sản Việt Nam. Với những đóng góp vào sự nghiệp đấu tranh giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước Ông đã được tặng thưởng nhiều Huân chương cao quý: Huân chương Chiến công giải phóng hạng nhì, Huân chương Chiến công giải phóng hạng ba, Huân chương Chiến sĩ giải phóng hạng nhì, Huân chương Chiến sĩ giải phóng hạng ba, Huân chương Kháng chiến hạng ba…
 
 
 
 
Với những đóng góp vào sự nghiệp đấu tranh giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước Ông đã được tặng thưởng nhiều Huân chương cao quý của nhà Nước.
 
Đến năm 1976, đất nước thống nhất, non sông thu về 1 mối, Ông về công tác tại địa phương và được nhân dân trong Thôn tin tưởng, tín nhiệm bầu làm Trưởng thôn, rồi làm trong Ban Thống kê của Xã, làm kế toán Hợp tác xã Thôn, Làm Bí thư Chi bộ, Chủ tịch Mặt trận xã Đông Tiến. Đến năm 1996, Ông nghỉ hưu. 
 
Trong suốt cuộc đời, Ông tôi luôn là một công dân tốt, một người cán bộ gương mẫu; luôn tích cực tham gia các phong trào của địa phương ngay cả khi đã nghỉ hưu. Khi còn tham gia công tác, Ông luôn hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được Đảng, Nhà nước và nhân dân giao phó. Đến năm 2003, do mắc bệnh hiểm nghèo Ông tôi đã mất tại quê nhà. 
 
Trong kí ức của con cháu và người dân quê tôi, Ông tôi là một người hiền lành, thân thiện với mọi người, thương yêu con cháu; luôn gương mẫu cháp hành đầy đủ, nghiêm chỉnh mọi quy định của địa phương, Đảng và Nhà nước. Cả cuộc đời sống giản dị, khiêm nhường Ông chưa bao giờ nhắc hay kể, khoe về những chiến công, những thành tích mà Ông đạt được. Tôi nhớ về một ngày mùa hè, khi tôi vào nhà Ông. Tôi thấy Ông đang phơi, lật những giấy tờ cá nhân của mình một cách cẩn thận, ngắm nhìn chúng và chắc hẳn là đang ôn lại về một thời trai trẻ oanh liệt của mình. Mãi sau khi Ông mất, khi những tấm Huân chương được treo lên tôi mới được biết những điều ấy. 
 
Ngoại tôi là một người hiền lành, gương mẫu. Chúng tôi thậm chí chưa bao giờ nghe thấy Ông mắng hay thậm chí là nói to tiếng với mình. Những năm tháng bị bệnh, dù bị căn bệnh hành hạ vô cùng đau đớn nhưng Ông cũng chỉ chịu đựng, xuýt xoa chứ không bao giờ kêu ca, phàn nàn. Ngày Ông mất, khi nghe đọc Điếu văn về cuộc đời của Ông nhất là về những năm tháng hào hùng chiến đấu trong chiến trường miền Nam đã khiến cho tôi thấy mến, thấy yêu hình ảnh những người lính cụ Hồ.
 
Lớn lên, tôi luôn có tình cảm đặc biệt dành cho những người lính. 1 trong những dịp tôi đến thăm 1 đơn vị bộ đội để lại cho tôi nhiều cảm xúc nhất là ngày đi thực tế cùng cơ quan tôi đã dành nguyên buổi chiều chỉ để đến thăm 1 đơn vị bộ đội ở Vùng 4 Hải quân. Tôi còn nhớ như in ngày hôm đó, buổi trưa 2 chị em vừa ở gần khu đó với cơ quan về, đầu giờ chiều lại thuê xe quay lại đó. Trong thời gian ngắn ngủi, ít ỏi đó tôi vẫn kịp đi thăm 2 đơn vị do người bạn giới thiệu cho. Do đến muộn nên tôi không kịp thăm quan triển lãm tư liệu về quần đảo Trường Sa đang được tổ chức ở đó làm tôi cứ tiếc mãi. Em gái tôi vẫn bảo: “Chả hiểu sao chị lại cứ thích bộ đội đến thế? Chả ai hâm tự dưng bỏ gần triệu tiền xe chỉ để đến đó chơi có tí như chị cả”. Trước đây nhiều lúc tôi cũng tự hỏi điều đó rồi tôi nhận ra: Ông ngoại tôi – Người đã gieo ước mơ màu xanh cho tôi. Từ tấm gương của Ông, với những kiến thức những năm tháng còn ngồi trên ghế nhà trường học tập về cuộc đấu tranh giành độc lập, thống nhất nước nhà của dân tộc; rồi sau khi đi làm, khi bắt tay vào tìm hiểu viết về những tấm gương thanh niên xung phong trên con đường Trường Sơn huyền thoại khiến tôi càng thêm yêu, cảm thấy biết ơn những hi sinh, những mất mát mà biết bao thế hệ đi trước đã không tiếc máu xương mang lại cho tôi và thế hệ hôm nay hòa bình, tự do, độc lập để bình yên sống, học tập, lao động. 
 
17 năm trôi qua từ khi Ông ngoại rời xa gia đình, rời xa chúng tôi để lại niềm thương nhớ khôn nguôi, để lại tấm lòng luôn hết mình vì dân, vì nước, thương yêu con cháu. Tôi và mọi người vẫn luôn nhớ, vẫn luôn học tập theo những lời Ông dạy bảo và biết Ông vẫn luôn dõi theo những bước đường chúng tôi đi. Xuân về nhớ Ông, biết ơn Ông và tự hứa với Ông sẽ không ngừng ra sức học tập, lao động để cống hiến cho quê hương, đất nước xứng đáng là cháu ngoan của Ông.
 
Hướng Dương
 

 

Chia sẻ:

Bình chọn: (0 Lượt bình chọn)

Ý kiến bạn đọc (0)

Các tin khác