Hotline: 0913.842.499 | Liên hệ quảng cáo: 06.969.4582 | Email: tapchitrian@gmail.com

Gương sáng tri ân

Những kỉ niệm khó quên về Đại tướng Võ Nguyên Giáp

Cập nhật lúc 16:40 09/05/2020

(ĐTTA) - Tôi có nhân duyên được đi công tác với Đại tướng Võ Nguyên Giáp nhiều lần, nhất là khi ông là Phó Chủ tịch thường trực Hội Đồng bộ trưởng. Từ những lần tiếp xúc ấy, tôi có một số kỷ niệm khó quên về Đại tướng.

Ông là một người hiểu biết về Phật giáo ngay từ trong kháng chiến chống Pháp, đó cũng là yếu tố góp phần giúp ông có những quyết định sáng suốt. Ví dụ thay đổi chiến thuật “đánh nhanh thắng nhanh” khi đã kéo pháo chĩa nòng vào lòng chảo Điện Biên Phủ lại ra lệnh kéo pháo ra, thay bằng chiến thuật “đánh chắc, thắng chắc”, một quyết định đầy khó khăn nhưng sáng suốt. Những quyết sách của ông thường được đưa ra sau khi bàn bạc với tập thể bộ Tư lệnh mặt trận.
 
Khi ta thắng trận bắt được rất nhiều tù bình, Đại tướng ra lệnh không ai được hạ nhục, đánh đập tù hàng binh, và yêu cầu đối xử với họ rất nhân văn. Một số tù bình sau về nước làm đến tổng thống còn viết hồi ký cảm ơn ông.
 
Từ bạn bè, kẻ thù, mọi người đều kính trọng, tôn vinh ông có lẽ cũng vì ông là một đại diện của truyền thống TRÍ TUỆ, NHÂN HẬU của dân tộc Việt Nam, gắn liền với sự phát triển của Phật giáo. Những năm 1980, tôi từng đến thăm gia đình ông ở 30 Hoàng Diệu thấy ông ngồi thiền, làm tôi hết sức ngỡ ngàng.
 

Tác giả Hồng Khanh và Đại tướng Võ Nguyên Giáp
 
Nếu ai đã từng nhiều lần tháp tùng Đại tướng đều nhận thấy rằng khi nói chuyện ông đều nói về tấm gương và đạo đức của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Bao giờ cũng vậy, trong các buổi nói chuyện, ông đều nói về nhân cách, đạo đức làm người mà lấy Bác Hồ làm tấm gương để soi chiếu, học tập.
 
Đại tướng có tấm lòng tri ân sâu sắc. Tôi vẫn nhớ như in trong một lần đi công tác với Đại tướng về xã Hào Tráng, huyện Đà Bắc, tỉnh Hòa Bình, nơi đồng bào ở khu tái định cư vùng hồ thủy điện sông Đà còn nhiều khó khăn, nhà cửa đơn sơ, nhân dân còn có những người mặc áo vá. Khi chứng kiến sự việc này, giọng Đại tướng chùng xuống, ông nói đại ý: Khi nước nhà chưa giành được độc lập, nhân dân hết lòng che chở, đùm bọc, hy sinh tính mạng, tài sản cho tổ quốc. Khi cách mạng dành được chính quyền rồi, mà còn để đồng bào đói rách thì chính phủ có lỗi với bà con. Đại tướng cảm động rưng rưng nước mắt xin lỗi nhân dân rồi lấy khăn mùi xoa lau nước mắt làm chúng tôi cũng rất xúc động.
 
Đại tướng luôn quan tâm đến mọi người, từ lãnh đạo cấp cao đến những người lính - vệ binh bảo vệ vòng ngoài. Khi chụp ảnh, Đại tướng đề nghị cho gọi anh em vệ binh gác ở vòng ngoài vào chụp ảnh chung, điều mà ít ai nghĩ tới. Tôi còn nhớ có một người Lãnh đạo ngành du lịch của Pháp đi thăm sông Đà biết Đại tướng đang ở đây đã cố xin gặp cho được. Bảo vệ không đồng ý, nhưng Đại tướng biết đề nghị thư ký bố trí cho ông mươi phút để nói chuyện với họ. Sau đó, độ 10 năm, tôi biết ông ấy có dự một hội nghị ở Bộ Kế hoạch, tôi tìm gặp và tặng ông ta bức ảnh chụp với Đại tướng. Ông nói vô cùng ấn tượng và biết ơn Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã dành thời gian để tiếp ông một cách thân mật, vui vẻ.

Gia đình Đại tướng sống rất bình dị, dân giã. Từ ăn uống, đến sinh hoạt, mọi thứ bố trí trong phòng đều hết sức đơn giản. Chỉ có mấy chiếc ghế mây, còn sách thì rất nhiều, cây cảnh tuy Đại tướng rất yêu quý nhưng cũng chỉ có một ít không nhiều. Bà con anh em trong Quảng Bình hồi đó còn rất nghèo, khi ra thăm ông chỉ mang theo một, hai cân khoai lang miếng hoặc bột khoai vì lương thực hồi đó rất quý hiếm. Mỗi người cán bộ như Đại tướng và chúng tôi cũng chỉ được bán tiêu chuẩn 13,5 kg gạo một tháng. Tiền lương cũng cũng chẳng đáng là bao. Đôi khi khách đến đông, gia đình cũng khó xoay sở. Một con người vĩ đại như Đại tướng mà sống cuộc đời bình dị, thanh bạch đến lạ thường. Các con trai, con gái Đại tướng không bao giờ ỷ lại vào danh nghĩa của cha để làm giàu cho mình. Người thì làm tiến sỹ, người thì đi bộ đội, người thì kinh doanh nhưng ai trong gia đình cũng có lòng tự trọng và tôn trọng người khác. Tôi cảm nhận họ giữ được bản tính của người cha trí tuệ, nhân hậu, không cậy thế của cha để lên mặt, kênh kiệu với đời. Họ sống thân mật, chân chất, dân giã và đầy lòng nhân hậu như người cha thân yêu của mình. Không ai làm quan to, không ai giàu có, nhưng ai cũng giữ được nề nếp của dòng tộc, của cha mẹ là một điều tôi rất ấn tượng. Ông không thích mọi người gọi mình là Đại tướng, chỉ muốn gọi là anh Văn, tên Bác Hồ đặt cho ông. Trong từng suy nghĩ, hơi thở của ông có lẽ luôn có hình ảnh Bác Hồ đi theo.

Đại tướng không chỉ giỏi nghệ thuật quân sự, mà còn giỏi cả văn chương, nghệ thuật. Tôi chụp biếu đại tướng bức ảnh chân dung mà hình ảnh ông nổi bật giữa sông núi, mái tóc pha sương tung bay trước gió, mặt tươi cười rạng rỡ như đang cưỡi trên sóng gió khó khăn thời bao cấp để mang lại hạnh phúc cho nhân dân. Nhận bức ảnh, đại tướng khen động viên tôi, đây là bức ảnh chân dung đẹp nhất trong các bức ảnh chân dung ông đã chụp. Tôi hiểu đây là lời động viên khích lệ. Tết đến, tôi nhận được thiếp chúc mừng của Đại tướng. Tôi thực sự xúc động vì mình chỉ là người vô danh mà cũng được đại tướng quan tâm như vậy để thấy tấm lòng của ông bao la với nhân dân biết chừng nào.
 
Trước khi mất, đại tướng có di nguyện không đưa vào nghĩa trang liệt sỹ, mà đưa về quê quảng Bình, mộ đặt đầu dựa vào núi, hướng ra biển Đông. May thay con trai ông mua được miếng đất để làm nơi đại tướng an nghỉ và ước muốn của Đại tướng được toại nguyện. Chúng tôi đến thắp hương tại mộ của Đại tướng và chụp được nhiều bức ảnh vi diệu về nơi này.

Hồng Khanh

 

 

Chia sẻ:

Bình chọn: (0 Lượt bình chọn)

Ý kiến bạn đọc (0)

Các tin khác