Hotline: 0913.842.499 | Liên hệ quảng cáo: 06.969.4582 | Email: tapchitrian@gmail.com

Kỉ niệm đồng đội

Sâu nặng ân tình: Người đồng đội “5 cùng”

Cập nhật lúc 10:42 14/06/2017

Nhìn những giọt nước mắt đang lăn dài trên gương mặt phúc hậu của người em gái đồng đội, Ông Xuân chia sẻ: “Thuận là người bạn chiến đấu “5 cùng” với tôi: cùng học Thủy Lợi, cùng nhập ngũ, cùng vào d172, cùng chiến đấu tại An Lộc, rồi cùng có giấy báo tử một ngày. Tôi chỉ bị thương, may có cây que trùm lên dưới đất sâu gần 1 mét rưỡi, cách hố bom khoảng 5m.

 

 

Liệt sĩ Trần Văn Thuận, quê xã Tân Tiến, huyện Yên Dũng, tỉnh Bắc Giang

      Đang cùng đồng đội chuẩn bị cho ngày gặp mặt kỷ niệm 45 năm ngày ra quân chiến thắng trận đầu bộ đội tên lửa vác vai A72 (11/5/1972 - 11/5/2017), thì Anh hùng LLVT Trần Văn Xuân, trưởng Ban Liên lạc nhận được tin vui, đã liên hệ được với thân nhân của đồng đội “5 cùng”, đó là Liệt sỹ Trần Văn Thuận, người bạn mà bấy lâu ông vẫn tìm kiếm.

Có địa chỉ trong tay, ngay lập tức ông Xuân bắt xe về phường Thị Cầu thành phố Bắc Ninh. Ngỡ ngàng, xúc động, Bà Trần Thị Lợi, em gái đồng chí Thuận rưng rưng nước mắt, không sao nói được thành lời. Đợi bà Lợi tĩnh tâm trở lại, ông Xuân trao lại Kỷ niệm chương của Ban liên lạc bộ đội tên lửa vác vai, Quân chủng phòng không không quân cho Tiểu đội trưởng, Liệt sỹ Trần Văn Thuận.

Thành phố miền quan họ đêm tháng tư trời trong xanh vời vợi, gió từ ngoài triền sông Cầu thổi về mát rượi, mọi người quây quần bên ông Xuân, tất cả bỗng nhiên tĩnh lặng như cùng chìm vào dòng ký ức thủa nào của người Anh hùng bắn rơi 8 máy bay giặc Mỹ. 

Ông Thuận học dưới trường Xuân một khoá, cách lớp của ông Xuân khoảng 8 km. Khi đế quốc Mỹ mở rộng chiến tranh leo thang đánh phá miền Bắc, tiếp tục đưa quân tăng cường chiến tranh xâm lược Miền Nam, thực hiện phong trào “ba sẵn sàng”, rất nhiều sinh viên Đại học đã gác bút nghiên lên đường nhập ngũ với quyết tâm "Tất cả để đánh thắng giặc Mỹ xâm lược”.

Ngày 24/8/1970,  hàng trăm sinh viên tập trung tại Gò Đống Đa - Hà Nội để nhập ngũ. Sinh viên Đại học Thủy Lợi được Ban chỉ huy quân sự quận Đống Đa bàn giao cho một đơn vị huấn luyện quân tăng cường, đưa vào Thị Long - Thanh Hóa. Sau ba tháng huấn luyện các khoa mục như rèn luyện đi bộ, hành quân đêm, gùi đá, leo núi, các bài xạ kích cố định, vận động, ném lựu đạn, đánh thuốc nổ …. của chiến sỹ mới. Cuối năm 1970, các ông được chọn đi huấn luyện phòng không tại Văn Điển, rồi được phân công về Tiểu đoàn 42, Trung đoàn 263 thuộc Sư đoàn phòng không 361.

Mùa xuân năm 1971, bộ đội ta lần đầu có tên lửa phòng không vác vai 9K32 Strela 2. Loại tên lửa này được bộ đội ta gọi là A72 hay với một cái tên thân mật: “mũi tên xanh”, đây là loại vũ khí tối tân nhất lúc đó do nước bạn Liên Xô viện trợ nên việc sử dụng nó trên chiến trường là cực kỳ mới mẻ và bí mật. Tiêu chuẩn của xạ thủ được các chuyên gia đề ra rất cao. Bốn đại đội tên lửa mang vác được huấn luyện cấp tốc tại làng Thắng Trí, xã Thanh Trí, huyện Kim Anh, tỉnh Vĩnh Phú (nay là Huyện Sóc Sơn thành phố Hà Nội) theo hướng dẫn của các chuyên gia. Lớp học có rào chắn, có vệ binh gác; học xong tài liệu, vở ghi, khí tài đều không được mang về mà vệ binh cho vào hòm khóa lại, hôm sau học tiếp lại mở ra. Tất cả chiến sỹ đều được quán triệt tuyệt đối giữ bí mật, không được thư từ liên lạc với bất kỳ ai, kể cả người thân cũng không tiết lộ nhiệm vụ đang thực hiện.

Với tư chất thông minh và các kiến thức kỹ thuật được các thày cô giảng dạy ở trường Đại học, chỉ với 3 tháng huấn luyện, các chiến sỹ đã nhanh chóng nắm bắt được kỹ thuật sử dụng loại vũ khí mới này. Họ hành quân đêm về Xuân Mai tiến hành bắn đạn thật. Mục tiêu là tên lửa bắn đuổi Kachiusa dưới nước và trên cạn qua đường ống xả. Vũ khí mới đã phát huy tác dụng, cá biệt có quả làm tan tành mục tiêu. Kết thúc huấn luyện, những chàng trai thư sinh trong Tiểu đoàn 172 với vũ khí mới lặng lẽ bí mật vượt Trường Sơn, bổ sung cho các chiến trường: đại đội 1, đại đội 2 tách ra đi Quảng Trị; hai ông Xuân, Thuận cùng đại đội 3 và đại đội 4 vào chiến trường B2. Đầu mùa hè năm 1972 thì tới ngã ba Đông Dương, được nghe thời sự tin chiến thắng Bình Long, ai cũng phấn khởi rồi tiếp tục hành quân về đến căn cứ Cà Chay - Mi Mốt (Cam Pu Chia).

 Được cấp trên thông báo cho nghỉ ngơi 10 ngày nhưng đến ngày thứ tư thì được lệnh vào đội hình chiến đấu, phối thuộc với Sư đoàn 9 và Sư đoàn 7 mở màn trận đánh quân Việt Nam cộng hòa tái chiếm thị xã Hớn Quản. Sau lần đánh địch tái chiếm Hớn Quản không thành, đại đội 4 và một bộ phận đại đội 3 hành quân theo Sư đoàn 5 bộ binh xuống mặt trận phía nam phối hợp cùng các mặt trận đánh nhằm phân tán co kéo lực lượng địch. Ông Xuân bị sốt rét cùng lực lượng thương binh còn lại lui về phía sau chữa trị và củng cố huấn luyện sẵn sàng nhận nhiệm vụ mới.

Ông Thuận theo Đại đội 3 ở lại phối thuộc với Trung đoàn 71, đoàn pháo binh miền đông Nam bộ (nay là Lữ đoàn phòng không 77- QK7) chốt chặn đường 13 khu vực Tàu Ô, Tân Khai, Xóm Ruộng. Đây là tuyến bàn đạp cực kỳ quan trọng cả về chiến lược cũng như tác chiến chiến thuật. Nếu giữ được, sẽ tạo điều kiện thuận lợi cho quân ta phát triển tấn công xuống trung tuyến; nếu mất, địch sẽ có cơ hội chiếm lại Lộc Ninh, Tây Ninh, Bình Long, Bình Phước. Cục diện chiến tranh sẽ hết sức bất lợi cho ta.

Nhiệm vụ chủ yếu của lực lượng phòng không lúc này là trực tiếp chi viện cho từng trận, từng cao điểm hoạt động của bộ binh đánh địch dã ngoại trên trục lộ 13 phía nam thị xã An Lộc, sẵn sàng đánh địch đổ bộ đường không trong khu vực tác chiến và độc lập phục kích đánh máy bay địch. Những tổn thất dồn dập trong thời gian cuối tháng 5 đầu tháng 6-1972 thực sự bất ngờ và trở thành nỗi khiếp đảm của không lực Mỹ - Việt Nam cộng hòa. Máy bay địch nhất là trực thăng rất hoang mang lo sợ khi thấy làn khói xanh bất thình lình vút lên bắn đuổi, điều mà chúng không ngờ vì tưởng chừng có thể “làm mưa, làm gió” trên chiến trường. Các trường hợp thoát chết khá hiếm đối với trực thăng chiến đấu.

Đêm ngày mùng 3 rạng ngày mùng 4/6/1972, ông Xuân được đồng chí Phan Công Xê đưa từ trung tâm Hớn Quản ra thì giữa đường lạc nhau. Được đồng chí truyền đạt Sư đoàn 9 dẫn đường. Tới chiều, đang bước thấp bước cao vì sốt rét qua khu vực suối Xa Cát thì gặp mũi chiến đấu B3 gồm 11 chiến sỹ do Trung đội trưởng Nguyễn Khắc My chỉ huy vừa đi chiến dịch đang hành quân về cứ. Trông ai cũng lấm lem, khắc khổ nhưng gương mặt thì rạng ngời niềm vui bởi chiến thắng liên tiếp của đơn vị. Anh em rủ ông Xuân ở lại cùng sinh hoạt với tiểu đội nhưng ông xin phép đi tiếp, để đồng chí dẫn đường sớm được trở về.

Khu vực này là một phần của rừng cao su đã bị bom đạn phá trụi, cây dại mọc lúp xúp. Hai người nhanh chóng vượt qua khoảng trống  tới bìa rừng cao su thì bất chợt máy bay B52 của địch lao tới, chúng thả 3 loạt bom chặn ta tăng tiếp viện, ông Xuân chợt rùng mình bởi vị trí vừa gặp Thuận, khu rừng cao su đen kịt màu khói bom,trơ gốc và cành. Chưa kịp phản ứng thì ông cũng ngất lịm.

Ba ngày sau tỉnh dậy, thấy mình đang nằm tại căn cứ ở Cam Phu Chia. Đồng đội cho biết, sau khi tạm dứt bom đạn đơn vị đi tìm kiếm, chỉ thấy được 1 khẩu AK, 1 cơ cấu phóng A72, một phần thi thể của đồng chí truyền đạt trên ngọn cao su, ai cũng nghĩ là Xuân. Mũi chiến đấu đêm đó hy sinh một nửa, các chiến sỹ trẻ chỉ tìm thấy anh Thống bị thương, mai táng được thi thể của anh Nông Bằng Tâm bị mảnh bom vào đầu.

Họ đã soi từng hòn đá, lật từng gốc cây, mà chỉ thấy 1 cái đùi còn khét khói bom và những đám cháy trên trảng đất đỏ loét, lở lói, nham nhở, chắc là anh Hạc vì anh ấy cao to, trắng trẻo, đẹp trai; trừ Trung đội trưởng Nguyễn Khắc My đã lập gia đình, còn lại đều ở tuổi đôi mươi …

Nhìn những giọt nước mắt đang lăn dài trên gương mặt phúc hậu của người em gái đồng đội, Ông Xuân chia sẻ: “Thuận là người bạn chiến đấu “5 cùng” với tôi: cùng học Thủy Lợi, cùng nhập ngũ, cùng vào d172,  cùng chiến đấu tại An Lộc, rồi cùng có giấy báo tử một ngày. Tôi chỉ bị thương, may có cây que trùm lên dưới đất sâu gần 1 mét rưỡi, cách hố bom khoảng 5m.

Vì tôi đã làm xong Đồ án tốt nghiệp đại học, nên được nhận bằng đặc cách, hoà bình về công tác tại Quân chủng PKKQ. Thuận ra đi mãi mãi không về.”

Trần Văn Xuân, trưởng Ban Liên lạc, đồng đội "5 cùng" của Trần Văn Thuận

Quá nửa đêm, câu chuyện của Anh hùng LLVT Trần Văn Xuân như không có hồi kết. Kìm nén cảm xúc, bà Lợi nói nhỏ nhẹ: “Bố mẹ em sinh được năm chị em, lúc mẹ đang sắp sinh em út thì mất, khi đó em mới 6 tuổi, còn anh Thuận mới 9 tuổi, anh ấy nhập ngũ rồi giữ bí mật đến tận bây giờ…”

Ông Xuân giọng điềm tĩnh: “Dù đã có sơ đồ nơi chôn cất, hai con trai anh My cùng đồng đội Tùng, anh Hậu vào tìm rồi mà chưa thấy. Anh Nghiêm cũng từng trở lại nơi đó nhưng không thể nhận ra nơi hy sinh của 5 Liệt sỹ. Là một đơn vị đặc biệt tinh nhuệ nhưng nay đã giải thể, chỉ huy phân tán, nhiều người hy sinh bởi sốt rét, bom đạn, pháo bầy. Những người còn sống thì ốm yếu, nhiễm chất độc hóa học… Chúng tôi luôn bên cạnh động viên anh em, sẵn sàng cùng các gia đình về chiến trường xưa tìm hài cốt các liệt sỹ, giúp đỡ đồng đội.

Bản thân tôi là người may mắn hơn nhiều đồng đội khác nên tôi sẽ cố gắng thực hiện tốt nhiệm vụ Trưởng ban liên lạc A72 để góp phần tri ân đồng đội, tri ân cuộc đời”. Bà Lợi cầm tay đồng đội của anh mình, vẻ mặt rạng rỡ: “Hôm nay có anh về với gia đình, em rất tin một ngày kia anh Thuận sẽ trở về….”

Nguyễn Thị Thanh Hải

 

 

Chia sẻ:

Bình chọn: (0 Lượt bình chọn)

Ý kiến bạn đọc (0)

Các tin khác