Hotline: 0913.842.499 | Liên hệ quảng cáo: 0945.789.363 | Email: tapchitrian@gmail.com

Kinh tế

Những công trình lãng phí Miền Tây

Cập nhật lúc 19:23 24/10/2016

Ông Trần Văn Thêm, ngụ phường 1, thị xã Vĩnh Châu (tỉnh Sóc Trăng) bức xúc nói “…trụ sở 2 cơ quan này xây rất đẹp, to lớn nhưng không biết vì sao xây xong rồi bỏ đó vì không có lối vào, làm ăn kiểu này lãng phí tiền của quá…”

Hai công trình mà ông đề cập đến là Chi cục Thống kê và Kho bạc Nhà nước thị xã Vĩnh Châu với kinh phí hàng chục tỷ đồng. Lý giải về vấn đề nầy, ông Trần Hoàng Thắng, Chủ tịch UBND thị xã Vĩnh Châu cho biết: do chưa giải quyết xong khiếu kiện liên quan đến phần đất (là lối vào 2 trụ sở trên) của gia đình ông Phan Văn Quyền và đang chờ phán quyết của tòa án.

Công trình Kho bạc nhà nước và Chi cục Thuế TX Vĩnh Châu

Câu hỏi đặt ra là nếu UBND TX Vĩnh Châu thắng kiện thì mọi việc sẽ suôn sẽ hơn (thâm chí sẽ áp dụng biện pháp cưỡng chế nếu ông Quyền không chấp hành bản án) nhưng nếu ông Quyền thắng kiện thì mọi việc sẽ khó khăn hơn nhiều và rất có khả năng 2 trụ sở trên sẽ “trùm mềm” nếu không đáp ứng yêu cầu của ông Quyền (nay đã ủy quyền cho con trai là Phan Kỳ Nam).

Ở đây không đi sâu vào tính pháp lý của các thủ tục, trình tự thu hồi đất giữa nhà nước và chủ đất, vấn đề đặt ra là vì sao lại xảy ra trường hợp “cầm còi chạy trước ô tô” khi chưa có quyền sử dụng đất trong tay nhưng các ngành hữu quan lại tiến hành xây dựng 2 cơ quan kiên cố để rổi chỉ để nhìn vì không thể hoạt động, đồng nghĩa với việc lãng phí rất lớn kinh phí của nhà nước, gây bức xúc cho dư luận.

Theo thiết kế, dự án đê bao kết hợp giao thông tuyến lộ Ngã tư Đông Sơn – Bưng Cây Sắn đi qua địa bàn 2 xã Đông Phước và Phú Hữu (huyện Châu Thành, Hậu Giang) được khởi động từ năm 2002 với chiều dài 8 km mặt đường trải nhựa, rộng 3,5m với 7 cây cầu kiên cố, tổng số vốn đầu tư là 17 tỉ đồng, lấy từ nguồn vốn ngân sách tỉnh phân bổ. Chủ đầu tư là Công ty TNHH MTV Nông Súc Sản xuất nhập khẩu Cần Thơ (CATACO). Dự kiến đến năm 2006, dự án hoàn thành, bàn giao và đưa vào sử dụng. Nhưng đến nay công rình đã chậm trễ việc nghiệm thu hơn 10 năm, thay vào đó phần đường đã thi công rải nhựa (3,5 km) nay đã hư hỏng nghiêm trọng, nhiều đoạn sụp lún, nhiều “ổ voi”, phần đường còn lại có đoạn rải đá bụi để người dân đi tạm, có đoạn đổ cát nền nhiều lau sậy che khuất tầm nhìn rất phản cảm và nguy hiểm cho người lưu hành. Lãng phí nhất là cây cầu bắc qua sông Nàng  Mao đã làm xong nhưng không thể  làm đường dẫn nên không thể lưu thông, nay đã gỉ sét hoàn toàn.

Câu hỏi đặt ra là nếu UBND TX Vĩnh Châu thắng kiện thì mọi việc sẽ suôn sẽ hơn (thâm chí sẽ áp dụng biện pháp cưỡng chế nếu ông Quyền không chấp hành bản án) nhưng nếu ông Quyền thắng kiện thì mọi việc sẽ khó khăn hơn nhiều và rất có khả năng 2 trụ sở trên sẽ “trùm mềm” nếu không đáp ứng yêu cầu của ông Quyền (nay đã ủy quyền cho con trai là Phan Kỳ Nam).

Ở đây không đi sâu vào tính pháp lý của các thủ tục, trình tự thu hồi đất giữa nhà nước và chủ đất, vấn đề đặt ra là vì sao lại xảy ra trường hợp “cầm còi chạy trước ô tô” khi chưa có quyền sử dụng đất trong tay nhưng các ngành hữu quan lại tiến hành xây dựng 2 cơ quan kiên cố để rổi chỉ để nhìn vì không thể hoạt động, đồng nghĩa với việc lãng phí rất lớn kinh phí của nhà nước, gây bức xúc cho dư luận.

Theo thiết kế, dự án đê bao kết hợp giao thông tuyến lộ Ngã tư Đông Sơn – Bưng Cây Sắn đi qua địa bàn 2 xã Đông Phước và Phú Hữu (huyện Châu Thành, Hậu Giang) được khởi động từ năm 2002 với chiều dài 8 km mặt đường trải nhựa, rộng 3,5m với 7 cây cầu kiên cố, tổng số vốn đầu tư là 17 tỉ đồng, lấy từ nguồn vốn ngân sách tỉnh phân bổ. Chủ đầu tư là Công ty TNHH MTV Nông Súc Sản xuất nhập khẩu Cần Thơ (CATACO). Dự kiến đến năm 2006, dự án hoàn thành, bàn giao và đưa vào sử dụng. Nhưng đến nay công rình đã chậm trễ việc nghiệm thu hơn 10 năm, thay vào đó phần đường đã thi công rải nhựa (3,5 km) nay đã hư hỏng nghiêm trọng, nhiều đoạn sụp lún, nhiều “ổ voi”, phần đường còn lại có đoạn rải đá bụi để người dân đi tạm, có đoạn đổ cát nền nhiều lau sậy che khuất tầm nhìn rất phản cảm và nguy hiểm cho người lưu hành. Lãng phí nhất là cây cầu bắc qua sông Nàng  Mao đã làm xong nhưng không thể  làm đường dẫn nên không thể lưu thông, nay đã gỉ sét hoàn toàn.

Con đường bạc tỷ ở huyện Châu Thành bị bỏ quên

Chị Lê Thị Kiều Oanh, ngụ số 103, ấp Phú Trí B1, xã Phú Hữu, huyện Châu Thành kể lại: “Gia đình tôi đã hiến gần 1.000 mét vuông đất để Nhà nước làm đường, nhưng 14 năm qua con đường này thi công “ì ạch”, khiếu nại khắp nơi nhưng không ai giải quyết, nếu Nhà nước không thi công công trình thì nên trả đất lại cho gia đình sử dụng vào mục đích nông nghiệp khác…”.

Lãnh đạo huyện Châu Thành cho rằng: việc chậm trễ là các hộ dân không chịu giao mặt bằng để triển khai dự án vì cho rằng thiếu công bằng, minh bạch trong công tác hỗ trợ. Đáng nói nhất là đến nay chính quyền địa phương, BQL Dự án huyện không còn nắm được số hộ bị ảnh hưởng (?) và công trình đã ngưng thi công.

Để giải quyết tình trạng khoảng 120 hộ dân hiện đang sinh sống trong Khu bảo tồn (KBT) thiên nhiên đất ngập nước Lung Ngọc Hoàng (tọa lạc tại xã Phương Bình, huyện Phụng Hiệp, tỉnh Hậu Giang) ảnh hưởng đến việc bảo tồn động, thực vật quý hiếm và đảm bảo an toàn không để xảy ra nạn cháy rừng, các ngành có liên quan đã xây dựng Khu Tái định cư với kinh phí trên 10 tỷ đồng trên địa bàn ấp Phương Hòa (cách KBT khoảng 1.000 mét) để bố bí các hộ dân vào ở.

Tuy nhiên khu dân cư này xây dựng hoàn chỉnh đã nhiều năm với đầy đủ các nhu cầu sinh hoạt như: đường nội bộ, điện, nước sinh hoạt, bơm cát phân lô các nền nhà và một số công trình phụ trợ khác nhưng đến nay chưa có một hộ dân nào vào xây dựng nhà ở.

Khu Tái định cư Lung Ngọc Hoàng

Lý giải về vấn đề này, một hộ dân thuộc diện vừa nêu cho biết “…do đã quen sống trong Lung Ngọc Hoàng, điều kiện làm ăn khá thuận lợi, nhiều hộ còn cất nhà bán kiên cố nếu di dời về nơi ở mới thì sẽ rất khó khăn về điều kiện kinh tế, buộc lòng phải ở chỗ cũ rồi tới đâu hay đó…”

Lời giải thích này đồng nghĩa với việc các hộ dân bất chấp việc di dời theo pháp luật, và cũng đồng nghĩa là KBT Lung Ngọc Hoàng vẫn còn bị đe dọa với những vấn nạn như từ trước đến nay, còn chính quyền vẫn chưa có biện pháp xử lý cụ thể và triệt để.

Tiền nhà nước chính là tiền của dân, việc lãng phí quá nhiều công trình là nỗi buồn, nỗi bức xúc của người dân hoàn toàn chính đáng, vì vậy các cơ quan có liên quan cần xử lý nghiêm, nhanh chóng để tạo được lòng tin trong lòng người dân.

Tam Anh        

 

Chia sẻ:

Bình chọn: (2 Lượt bình chọn)

Ý kiến bạn đọc (0)

Các tin khác