Hotline: 0913.842.499 | Liên hệ quảng cáo: 0945.789.363 | Email: tapchitrian@gmail.com

Nhịp cầu bạn đọc

CHẾT VẪN CHƯA ĐƯỢC RÕ DANH PHẬN

Cập nhật lúc 10:24 06/11/2018

Theo giấy báo tử số 4964/ KB/TB ngày 1/8/1970 của Bộ chỉ huy quân sự tỉnh Thái Bình, do phó chính ủy Bùi Quang Thành ký thì Ông Vũ Đắc Roanh ở thôn Lục Bắc, xã Thái Xuyên, huyện Thái Thụy, sinh năm 1950, nhập ngũ năm 1967, hy sinh ngày 03/10/1969 tại mặt trận phía Nam. Thi hài được an táng tại nghĩa trang của đơn vị. Nhưng ông Roanh không hy sinh mà đầu năm 2017 ông Vũ Đắc Roanh, trở về quê hương trong sự vui mừng của người thân và bà con làng xóm, ông Roanh trở về nhưng danh phận của ông chưa được đơn vị cũ và cơ quan chức năng chứng minh đầy đủ.Và đến khi ông nhăm mắt xuôi tay ông vẫn chưa được xác nhận trở lại là công dân.

Bà Ngô Thị Minh Ngọc, bị bại liệt hai chân mong muốn làm rõ danh phận của chồng là ông Vũ Đắc Doanh

Những thỉnh cầu của thân nhân liệt sỹ

Ngày 5 tháng 3 năm 2017 bà Vũ Thị Vê, thôn Lục Bắc, xã Thái Xuyên, huyện Thái Thụy, tỉnh Thái Bình có đơn gửi cơ quan chức năng xin xác nhận trường hợp anh trai của bà là liệt sỹ Vũ Đắc Roanh còn sống trở về. Trong đơn bà Vũ Thị Vê trình bày ngày 23 tháng 2 năm 2017 có cháu Vũ Xuân Huy, sinh năm 1986 là con trai của anh tôi là Vũ Đắc Roanh từ Thành phố Đà Nẵng về tỉnh Thái Bình tìm tung tích quê hương của bố và gia đình. Sau khi tiếp nhận thông tin, tôi và con trai là Vũ Văn Định đã trực tiếp vào Đà Nẵng để xác minh và khẳng định anh trai tôi là Vũ Đắc Roanh còn sống, đã có vợ cùng hai con hiện đang cư trú ở phòng 101, khu chung cư Nam Cầu Cẩm Lệ, huyện Hòa Vang, thành phố Đà Nẵng, anh trai tôi nhiều năm mất trí nhớ do bị thương trong chiến đấu, hiện đang bị tai biến nặng. Vợ ông Roanh là bà Ngô Thị Minh Ngọc 69 tuổi, bà Ngọc bị tật nguyền bẩm sinh, liệt hai chân, con gái đầu của anh chị tôi Vũ Thị Tú Anh 35 tuổi đã đi xây dựng gia đình, con trai Vũ Xuân Huy 32 tuổi đang ở cùng bố mẹ. Bà Vũ Thị Vê đề nghị cơ quan chức năng xác nhận việc ông Roanh còn sống trở về là đúng. Những ngày tháng ấy gia đình, dòng tộc họ vũ thôn Lục Bắc xã Thái Xuyên, bà con xóm giềng cùng chia vui sau 50 năm nhập ngũ và 47 năm là liệt sỹ ông Vũ Đắc Roanh trở về. Gia đình bà Vũ Thị Vê cũng đã trả lại bằng tổ quốc ghi công “liệt sỹ” Vũ Đắc Roanh cho cơ quan chức năng, UBND xã Thái Xuyên và cơ quan chức năng của huyện Thái Thụy, Sở Lao Động Thương binh và Xã hội tỉnh đã tiến hành thủ tục cần thiết cắt trợ cấp tiền thờ cúng liệt sỹ Vũ Đắc Roanh với bà Vũ Thị Vê là em gái của liệt sỹ. Ngày 26/4/2017 UBND xã Thái Xuyên, huyện Thái Thụy, tỉnh Thái Bình cũng hoàn tất thủ tục nhập khẩu lại, rồi chuyển khẩu cho ông Vũ Đắc Roanh từ xã Thái Xuyên vào cư trú tại khu 3 phường Cẩm Lệ, huyện Hòa Vang, thành phố Đà Nẵng để tiện cho việc làm các thủ tục tiếp theo bảo đảm quyền lợi cho ông Vũ Đắc Roanh tại Đà Nẵng nơi mà ngót năm mươi năm qua ông Roanh phiêu dạt ở đây. Bà Ngô Thị Minh Ngọc vợ ông Roanh cũng có đơn thỉnh cầu các cơ quan chức năng, trong đơn bà Ngọc viết “Tôi năm nay 69 tuổi và là một phụ nữ bị bại liệt hai chân bẩm sinh, từ năm 1983 tôi cưu mang và làm vợ ông Võ Xuân Hồng ( Vũ Đắc Roanh ). Hơn mười hai ngàn bốn trăm ngày làm vợ của một người bị tâm thần mà tôi được biết chồng tôi có đi bộ đôi, có chiến đấu và bị thương chấn thương sọ não, phiêu dạt nhiều năm tại huyện Hòa Vang, thành phố Đà Nẵng. Chồng tôi có thủ trưởng cũ là ông Mai Minh Đoan nguyên là đại đội trưởng đại đội 2 tiểu đoàn 40 Đặc Công, Sư đoàn 3 Sao Vàng, Quân khu 5, hiện là cựu chiến binh cư trú tại tổ 28, phường Hòa Thuận Tây, thành phố Đà Nẵng và đại tá chính trị viên đại đội Lê Đình Như  hiện đang ở thôn Trần Phú, xã Kỳ Xuân, huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh làm chứng khi chồng tôi bị thương năm 1969 ”. Năm 1970 gia đình chồng tôi ở quê đã nhận giấy báo tử và hưởng chế độ gia đình liệt sỹ. Tuy nhiên, do bị tâm thần chồng tôi phiêu dạt và không nhớ được quê hương, gia đình, mãi tới cuối năm 2016 trong trận ốm nặng chồng tôi bị ngã và bật nhớ được nơi chôn nhau cắt rốn, tên cha, mẹ, và em gái. Bốn mươi bảy năm là liệt sỹ nay chồng tôi trở về, gia đình tôi đã chấp hành và thực hiện đầy đủ việc trả lại bằng Tổ quốc ghi công cho nhà nước, không thụ hưởng chế độ thờ cúng liệt sỹ. Ngày 27/7/2017 chồng tôi lâm bệnh trọng và qua đời, đã hơn một năm nay gia đình tôi chưa được cơ quan chức năng trả lời về danh phận của chồng ông Vũ Đắc Roanh là ai? Vì sao báo tử là liệt sỹ, còn sống trở về có được hưởng chế độ, chính sách gì không. Nhà nước và quân đội sẽ giải quyết về trường hợp của chồng tôi như thế nào. Trở về mà chưa có thủ tục làm người còn sống. Chồng tôi nay đã chết, tôi thì tật nguyền tuổi cao, các con tôi cuộc sống khó khăn. Tôi thỉnh cầu cơ quan chức năng của nhà nước và quân đội làm rõ danh phận ông Vũ Đắc Roanh, để tôi, các con tôi biết rõ về chồng, về cha đã đi bộ đội, đã chiến đấu và bị thương. Đó cũng là chút lộc của ông Vũ Đắc Roanh để lại cho vợ con . 

Tôi chỉ ước vọng danh phận anh Roanh sớm được sáng tỏ 

Không ai nghĩ một người đàn bà tật nguyền, bị bại liệt hai chân, đi lại phải dùng hai chiếc ghế đòn lết dưới đất lại cưu mang và làm vợ một người tâm thần suốt mấy chục năm. Một chuyện tình, chuyện đời xúc động. Bà là Ngô Thị Minh Ngọc nay đã ở tuổi 69, dẫu tật nguyền nhưng ánh mắt và nét mặt hiện rõ là người giàu lòng nhân ái. Bà Ngọc kể trước khi làm vợ ông Roanh bà chỉ biết người dân ở đây gọi ông là Vũ Xuân Hồng, từng đi bộ đội, rồi bị thương dẫn đến mất trí nhớ, nên không biết quê quán ở đâu, cha, mẹ,  anh chị em còn hay mất. Cũng vì mất trí nhớ nên ông Hồng cũng không có bất kỳ giấy tờ tùy thân nào. Trước năm 1982 ông Roanh ( Hồng ) đã có vợ là bà Bùi Thị Luyến, bà Luyến hơn ông Roanh ( Hồng ) tới 7 tuổi và cũng đã có hai người con, nhưng do thần kinh không bình thường mỗi lần lên cơn ông Roanh cứ bà Luyến mà đánh bà Luyến và các con không chịu dựng nổi nên đã không ở cùng ông Roanh. Ông Roanh trở thành người lang thang, nơi góc phố xóm chợ, sống lắt lay… Thương lắm chú ạ, ngày ấy tôi cứ nghĩ ông Roanh đi lang thang lỡ lên cơn thần kinh đâm xuống sông, xuống hồ mà chết thì tội nghiệp lắm. Thế là tôi quyết định gần gũi, cưu mang, chứ đâu có yêu thương, vì tôi tật nguyền mà chú. Bà Ngọc nói trong rưng rưng nước mắt. Năm 1983 ông Vũ Đức Roanh và bà Ngô Thị Minh Ngọc nên duyên chồng vợ, năm 1984 con gái đầu Vũ Thị Tú Anh ra đời, hai năm sau 1986 có thêm con trai Vũ Xuân Huy, cuộc sống của vợ chồng ông Roanh bà Ngọc tiếp tục trải qua những tháng năm đầy gian khó, bà Ngọc sống bằng trợ cấp xã hội mối tháng năm trăm ngàn đồng, ông Roanh khi tỉnh có đi làm thuê làm mướn nhưng chẳng đáng là bao và cay nghiệt hơn vẫn là những lần thần kinh bất ổn, vẫn là những trận đòn không thương tiếc ông Roanh trút lên đầu, lên người người phụ nữ tật nguyền đáng thương, đáng trọng. Cuối năm 2016 trong một lần vấp ngã ông Roanh bị liệt phải nằm một chỗ, nhưng sau lần vấp ngã đó ông bật nhớ ra tên cha là Vũ Đức Vần, mẹ là Vũ Thị Nhuốm, em gái là Vũ Thị Vê, quê Lục Bắc, xã Thái Xuyên, huyện Thái Thụy. Sau tết Đinh Dậu 2017 người con trai Vũ Xuân Huy tìm đường về xã Thái Xuyên, huyện Thái Thụy tỉnh Thái Bình và sau đó là cuộc gặp gỡ trùng phùng của đại gia đình họ Vũ thôn Lục Bắc, xã Thái Xuyên “Liệt sỹ ” Vũ Đắc Roanh sau gần nửa thế kỷ là liệt sỹ trở về quê hương. Người sung sướng nhất là bà Ngô Thị Minh Ngọc đã thực hiện ước vọng tìm thấy quê cha, đất tổ cho chồng, lối về quê nội cho các con. Bà Ngọc hỷ hả. Sau diễn biến này, lý lịch của Vũ Đắc Roanh dần dần sáng rõ, ông Vũ Đắc Roanh, sinh năm 1950, nhập ngũ năm 1967 trước khi nhập ngũ ông Roanh là học sinh trường Trung cấp nông nghiệp tỉnh Thái Bình và là học sinh học rất giỏi và có tài vẽ tranh, có thể vẽ được cả tem, phiếu thời bao cấp. Năm 1968 được bổ sung về đại đội 2 tiểu đoàn 40 Đặc công, Sư đoàn 3 Sao vàng, Quân khu 5. Từ tháng 10/1968 đến tháng 1/1969 Vũ Đắc Roanh được đơn vị cho đi học lớp y tá do Sư đoàn 3 Sao Vàng mở, trên đường về đơn vị bị máy bay Mỹ ném bom trúng đội hình hành quân, nhiều cán bộ, chiến sỹ thương vong Vũ Đắc Roanh bị thương trong trận ném bom của Mỹ được đưa về điều trị ở bệnh xá 70 của Sư đoàn. Người viết phóng sự này có được thông tin là do gặp được cựu chiến binh Mai Minh Đoan nguyên là đại đội trưởng đại đội 2, tiểu đoàn 40 Đặc Công, nguyên phó trung đoàn trưởng, tham mưu trưởng Trung đoàn 280 quân khu 5. Cựu chiến binh Mai Minh Đoan, hiện cư trú tại tổ 28, phường Hòa Thuận Tây, quận Hải Châu, thành phố Đà Nẵng. Ông Đoan còn cho biết khi Vũ Đắc Roanh bị thương phải đi điều trị, ông cùng với chính trị viên đại đội Lê Đình Như (nay là Đại tá cựu chiến binh) đến thăm, sau đó đơn vị cơ động và không gặp lại Vũ Đắc Roanh cho mãi tới năm 2017 ông Mai Minh Đoan gặp lại chiến sỹ Vũ Đắc Roanh trong tỉnh cảnh ông Roanh bị thần kinh và ốm nặng.

Lần trở về quê hương đầu tiên sau 50 năm nhập ngũ và sau 47 năm được báo tử là liệt sỹ và cũng là lần cuối cùng của ông Vũ Đắc Roanh. Ở lại quê hương ít ngày, tháng 7 năm 2017 ông Roanh trở lại phòng 101, khu chung cư Nam Cầu Cẩm Lệ, xã Hòa Châu, huyện Hòa Vang, thành phố Đà Nẵng sống với vợ con và đúng ngày 27 tháng 7 năm 2017 ông Vũ Đắc Roanh trút hơi thở cuối cùng. “Chồng tôi ông Vũ Đăc Roanh chết nhưng chưa rõ danh phận” bà Ngô Minh Ngọc thốt lên, nức nở. Cuộc đời tôi với anh Roanh có hai ước vọng tìm quê cha, đất tổ cho anh và các con tôi đã làm được. Tôi còn ước vọng cuối cùng là tìm danh phận của anh để các con tôi được hưởng chút lộc của bố một thời đi đánh giặc. Mang nỗi trăn trở của người phụ nữ tật nguyền, ba mươi tư năm cưu mang, chịu đựng, gắn kết với ông Vũ Đức Roanh đến cơ quan chính sách Bộ chỉ huy quân sự tỉnh Thái Bình và Sở Lao động thương binh và Xã hội tỉnh Thái Bình và chuyển đơn của bà Ngô Minh Ngọc đến Quân khu V, Sư đoàn 3 Sao Vàng, Quân khu I để các cơ quan trên có trách nhiệm làm rõ và trả lời về danh phận ông Vũ Đắc Roanh. Việc làm không được chậm trễ nữa, bởi câu chuyện về liệt sỹ Vũ Đắc Roanh sau 50 năm trở về đã nói lên tất cả. Một người có công với đất nước chết vẫn chưa rõ danh phận.
     

Nguyễn Công Liêm

   

 

Chia sẻ:

Bình chọn: (0 Lượt bình chọn)

Ý kiến bạn đọc (0)

Các tin khác