Hotline: 0913.842.499 | Liên hệ quảng cáo: 0963.53.88.39 | Email: tapchitrian@gmail.com

Nhịp cầu bạn đọc

Chuyện nghĩa tình của một cựu chiến binh (bài 1)

Cập nhật lúc 14:32 19/08/2019

Cựu chiến binh Chu Đức Tính là người bạn đồng ngũ với liệt sĩ Đinh Thái Sơn. Sau chiến tranh ông tiếp tục đi học và trở thành tiến sĩ Sử Học và Giám đốc Bảo Tàng Hồ Chí Minh. Trong tình cảm của ông lúc nào cũng dành cho người bạn đã hi sinh của mình một nỗi nhớ nhung và ấp ủ một ngày nào đó về quê bạn thăm người mẹ và gia đình liệt sĩ, thắp nén hương cho người bạn chiến đấu ngày nào. Tạp chí điện tử Tri Ân trân trọng giới thiệu bài viết của tác giả Nguyễn Thị Nghĩa về câu chuyện nghĩa tình của người cựu chiến binh này.

Bài 1: Nhớ bạn khôn nguôi

Một chiều cuối tháng Tư năm 2019, đúng sau ngày giỗ bác Sơn một tuần, trong lòng tôi có chút bồn chồn khác thường. Đã 44 năm kể từ ngày bác hi sinh, anh tôi đã xây dựng gia đình, các cháu giờ đây đều trưởng thành; mẹ tôi sau bao năm khắc khoải đợi chờ trong vô vọng đã tái giá với bố tôi – một cựu chiến binh bộ đội tên lửa và sinh được hai chị em tôi. Nhưng suốt bao năm qua, gia đình tôi vẫn từng ngày tìm kiếm thông tin về liệt sĩ Đinh Thái Sơn, hi vọng một ngày nào đó có thể đưa bác về quê hương. Và như một cơ duyên, tôi đã gặp được bài viết về Trung đội trưởng Đinh Thái Sơn của tác giả Chu Đức Tính được đăng trên mạng xã hội facebook. Tôi đã không tin vào mắt mình khi đọc những dòng chữ ấy. Đọc mỗi dòng chữ mà tôi có cảm giác người cứ run lên từng đợt, vội đưa mẹ xem có đúng là viết về bác Sơn nhà mình không. Mẹ tôi vừa xem vừa nghẹn ngào khi nhận được tin tức mong chờ bấy lâu nay.

Liệt sĩ Đinh Thái Sơn

Những dòng chữ viết về liệt sĩ Đinh Thái Sơn của tác giả Chu Đức Tính đã tác động quá sâu sắc, mãnh liệt tới tôi. Thương mẹ biết chừng nào. Một mình nuôi dạy con thơ chờ chồng. Cho đến ngày thống nhất, tưởng rằng gia đình được đoàn tụ. Vậy mà, người ta được đón chồng trở về, người có khung xe đạp, người có búp bê, còn thứ mẹ nhận được là tờ giấy báo tử. Hơn 20 tuổi trên đầu mẹ một vành khăn trắng, một mình tiếp tục chèo chống giữa cuộc đời, vừa làm mẹ vừa làm cha. Thương anh tôi biết bao nhiêu. Chúng tôi lớn lên có tình yêu thương, có sự chăm sóc của cả mẹ cả cha, còn anh, không những không biết mặt cha mình mà một tiếng gọi “Cha” đợi chờ để được cất lên cũng mãi mãi không bao giờ được. Đã có lúc tôi thầm ước, ước sao cho mẹ tôi đón được chồng, anh tôi đón được cha trở về, dẫu biết nếu điều đó xảy ra nghĩa là sẽ không bao giờ có tôi trên cuộc đời này, mà sao tôi vẫn thiết tha mong cho điều ước ấy trở thành hiện thực. Đau xót biết mấy khi nghĩ về sự hi sinh của bác Sơn. Tại sao lại như vậy? Chiến thắng đã cận kề, chỉ còn ít ngày nữa thôi sẽ được trở về quê hương, được đoàn tụ với người vợ trẻ, được ôm ấp đứa con, giọt máu thiêng liêng của mình, vậy mà bác phải nằm lại chiến trường. Nhưng cũng thật tự hào về bác. Qua kí ức của chú Tính, người đồng đội thân thiết của bác Sơn, tôi đã được gặp một trung đội trưởng trẻ tuổi thông minh với đôi mắt trong sáng luôn nheo cười, bình tĩnh chỉ huy chiến đấu, dũng cảm đi trước và xông pha bất chấp súng đạn của kẻ thù. Đó cũng là con người sống tình cảm, được đồng đội kính trọng. Tôi còn nhớ, chuyện kể trên đường hành quân bác kiếm được `` mũ cối cam`` chia cho đồng đội, hay mang về nồi cháo cá mọi người cùng ăn chung… Giản dị vậy thôi mà ấm áp, mà đáng nhớ vô cùng. Đặc biệt, tôi còn cảm nhận tình yêu sâu sắc bác dành cho người vợ trẻ đẹp người, đẹp nết và niềm hạnh phúc rạng ngời khi mường tượng ra giọt máu của mình, từ lúc mới “tròn tròn trong bụng mẹ” tới lúc đứa trẻ lên ba mà cho đến lúc hi sinh bác cũng không biết là trai hay gái… Quá nhiều cảm xúc phức tạp đan xen dâng tràn trong tôi. Đêm đó, tôi trằn trọc mãi, nước mắt cứ nối tiếp trào ra. Sáng hôm sau, không ngăn được dòng cảm xúc, tôi đã viết bài thơ Viết cho người ở lại, vừa viết vừa lau nước mắt. Bài thơ tôi dành để kính dâng hương hồn liệt sĩ Đinh Thái Sơn, người chiến sĩ dũng cảm đã hy sinh vào những ngày cuối cùng của cuộc chiến tranh giải phóng và kính tặng Mẹ, một người phụ nữ như bao người vợ liệt sĩ khác, đã gạt nước mắt tiễn chồng ra trận dẫu không được hẹn ngày gặp lại.

Ông Chu Đức Tính đầu tiên từ trái qua phải

 

VIẾT CHO NGƯỜI Ở LẠI

 

Tin thắng trận

Miền Nam hoàn toàn giải phóng.
Mẹ cuống quýt tìm con lạc giọng:
Cha sắp về, cha sắp về với mẹ con ta...

 

Phút giây sinh tử đã qua
Đón chờ người lính trở về quê nhà
Một khắc giờ tưởng chừng hơn thế kỉ...

 

Thoáng thấy bộ trang phục màu xanh, chiếc ba-lô sờn cũ kĩ
Mẹ ôm con chen lấn chạy nhào lên
Đợi chờ mỗi ngày từ sáng sớm tới đêm
Mẹ trẻ, con thơ cùng trở về lặng lẽ

 

Ngày cả nước nơi nơi cờ đỏ
Trên đầu mẹ vành khăn trắng, lệ nhòa
Vành môi đứa trẻ lên ba
Đợi một lần được gọi tiếng “Cha” giờ mếu máo.

*      * 
    *

Người chiến sĩ thăm nhà chưa thỏa khát khao
Đã vội vã lên đường. Tổ quốc đang vẫy gọi
Vừa kịp hay một sinh linh bé nhỏ
Đang hình thành. Anh sắp được làm cha

 

Trên những bước đường hành quân chiến đấu xa nhà
Anh thường kể cho đồng đội nghe về quê hương yêu dấu
Mắt rạng ngời khi nhắc người vợ trẻ
Và đứa con đang đợi anh về

 

Trong những ngày cuối của trận đánh, khi chiến thắng gần kề
Anh đã ngã xuống nơi chiến trường Đông Nam Bộ
Đứa con lên ba anh chưa biết là trai hay gái
Anh vẫn ôm ấp trong tim và in trong cặp mắt thông minh,

trong sáng mới nheo cười

*    *
   *

Xanh biếc tự do, cờ rực rỡ ngợp trời
Màu cờ ấy được nhuộm bằng máu đỏ
Tấc đất quê hương máu xương bao thế hệ
Cho hôm nay hạt lại lên mầm.

 

Nguyễn Thị Nghĩa, Giáo viên Ngữ Văn, trường THPT chuyên Lê Hồng Phong, Nam Định

Chia sẻ:

Các tin khác

Danh sách liệt sĩ đã quy tập

  Tên chiến sĩ Quê quán
1 Nguyễn Xương Thái Bình
2 Nguyễn Văn Tuy Thái Bình
3 Phạm Văn Tuấn Thái Bình
4 Vũ Văn Tiến Thái Bình
5 Tèo Thái Bình