Hotline: 0913.842.499 | Liên hệ quảng cáo: 0963.53.88.39 | Email: tapchitrian@gmail.com

Nhịp cầu bạn đọc

ĐẾN BIÊN GIỚI LIÊN TRIỀU THẤY BÁC HỒ VÀ ĐẢNG TA THẬT SÁNG SUỐT

Cập nhật lúc 06:46 29/04/2019

Qua hai cuộc đàm phán giữa Tổng thống Donald Trump và Chủ tịch Kim Jong-Un đã không mang lại hòa bình cho bán đảo Triều Tiên, mặc dù Tổng thống Hàn Quốc Moon và Chủ tịch Kim Jong-Un đã nắm tay nhau bước qua ranh giới chia cắt Bắc Triều Tiên và Hàn Quốc, giơ cao tay thể hiện sự hòa giải, nhưng đến nay sự thống nhất Nam Bắc Triều vẫn còn xa vời…tác giả là người được mời đi di lịch Hàn Quốc đã viết lên cảm nghĩ này.

Lãnh đạo Triều Tiên Kim Nhật Thành (hàng đầu, bên trái) cùng Chủ tịch Hồ Chí Minh thăm Hợp tác xã Việt - Triều hữu nghị tại Xuân La, Tây Hồ, Hà Nội tháng 11/1964. Ảnh: dangcongsan.vn

Con đã sắp xếp cho ba má lên đến biên giới liên Triều, được nhìn thấy những hàng rào giây kẽm gai, những cự mã và những trạm gác của lính biên phòng dọc theo khu phi quân sự - vĩ tuyến 38. Nhìn những dải băng của khát vọng hòa bình mà lòng đau đáu cho một dân tộc, đất nước biệt ly, bởi cái ranh giới oan nghiệt này được vạch ra tháng 8-1945, sau khi Nhật Bản đầu hàng vô điều kiện quân đồng minh. Liên Xô đưa quân vào tiếp quản miền Bắc, còn Mỹ đưa quân vào tiếp quản miền Nam.

Năm 1949, quân Mỹ và Liên Xô rút khỏi bán đảo Triều Tiên.

Do thể chế chính trị hai miền Nam - Bắc khác nhau nên những người lãnh đạo đều nung nấu ý chí thống nhất đất nước và ngày 25-6-1950, cuộc chiến tranh giữa hai miền Triều Tiên bùng nổ. Cuộc chiến kéo dài bốn năm, đã cướp đi sinh mạng hàng vạn con người của nhiều quốc gia; đến ngày 27-7-1953, các bên mới ký Hiệp định đình chiến; đất nước, dân tộc Triều Tiên vẫn bị chia cắt từ đó đến nay.

Có lẽ bên ngoài hàng rào kẽm gai ấy là những bãi mìn, những nòng pháo đen ngòm chĩa vào nhau, sẵn sàng nhả đạn khi có biến. Mình thấy những người Hàn Quốc lên thăm biên giới họ mang theo những dải băng của khát vọng hòa bình, buộc khắp nơi. Những người có họ hàng, thân tộc ở phía bắc chỉ biết phóng tầm mắt về quê hương xa xăm rồi trút tiếng thở dài. Một đất nước, một dân tộc 65 năm biệt ly và đến bây giờ hai miền vẫn chưa có hiệp ước hòa bình. Có nỗi đau nào hơn thế!

Nhìn lịch sử đất nước, dân tộc Triều Tiên, nghĩ đến lịch sử đất nước, dân tộc Việt Nam, nó cũng từa tựa như nhau. Nhưng cái cách dân tộc ta đứng lên khởi nghĩa lật đổ ách thống trị gần 100 năm của thực dân Pháp, phát xít Nhật giành độc lập dân tộc khác với Triều Tiên - Hàn Quốc. Đó là dưới sự lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam và lãnh tụ Hồ Chí Minh vĩ đại, cả dân tộc Việt Nam từ Nam chí Bắc rùng rùng đứng dậy với gậy tầm vông, giáo mác xông vào các tòa khâm sứ, các dinh thự, các đồn lính, tước khí giới, hạ cờ quẻ ly, treo cờ đỏ sao vàng, giành chính quyền về tay nhân dân.

Và ngày 2/9/1945, tại Quảng trường Ba Đình, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đọc tuyên ngôn độc lập trước đồng bào toàn quốc và toàn thế giới rằng: “... Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập, và sự thật đã thành một nước tự do, độc lập. Toàn thể dân tộc Việt Nam quyết đem tất cả tinh thần và lực lượng, tính mạng và của cải để giữ vững quyền tự do, độc lập ấy.”

Chín năm trường kỳ chiến đấu với quân xâm lược Pháp và can thiệp Mỹ, chúng ta làm nên một Điện Biên Phủ chấn động địa cầu.

Thực dân Pháp bại trận và ngày 21-7-1954, chúng buộc phải ký kết Hiệp định Giơnevơ công nhận độc lập chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của dân tộc Việt Nam. Theo hiệp định này, đất nước ta cũng tạm chia thành hai miền Nam - Bắc, cũng có khu phi quân sự ở vĩ tuyến 17 - sông Bến Hải, Quảng Trị và 2 năm sau (1956) nhân dân hai miền Nam - Bắc tiến hành Tổng tuyển cử thống nhất nước nhà.

Ngày nay dưới sự lãnh đạo của Chủ tịch - Kim Jong - un, đất nước Triều Tiên đang trên đà đổi mới (ảnh nguồn internet)

Gia đình ta có bác Sáu, gia đình vợ ta có các bác Hai, bác Bảy, bác Tám theo những đoàn quân tập kết ra miền Bắc, những mong hai năm trở về sum họp bên gia đình, dòng tộc. Nhưng ở miền Nam, các thế lực đế quốc nhảy vào can thiệp, tiến trình thống nhất nước nhà đi theo một hướng khác và mãi đến 21 năm sau các bác mới được trở về.

Tiền bạc, súng đạn của Mỹ đổ vào miền Nam, xây dựng đội quân đánh thuê, đàn áp khốc liệt đồng bào miền Nam, trả thù những người kháng chiến, máu chảy thành sông. Nhân dân bị dồn vào các ấp chiến lược “hai sông ba núi”, mọi quyền lợi sơ đẳng nhất của một con người bị tước đoạt; cha không dám nhìn mặt con, vợ không dám gặp chồng, hờn căm, uất hận chất chồng.

Không thể chịu đựng được nữa, cả miền Nam đứng lên cầm vũ khí chiến đấu lật đổ ách thống trị tàn bạo của chính quyền do Ngô Đình Diệm đứng đầu. Cao trào đồng khởi cuối năm 1964 đầu năm 1965 của nhân dân miền Nam đã đẩy các thế lực do Mỹ bảo trợ đứng bên bờ vực sụp đổ. Để cứu nguy, Mỹ đưa quân viễn chinh vào xâm lược Việt Nam, chúng tuyên bố rằng chỉ cần 18 tháng quân đội Mỹ sẽ tiêu diệt sạch những người du kích ở đất nước “nhược tiểu” này.

Nhưng chúng đã lầm, bởi đất nước này, dân tộc này không bao giờ chịu cuối đầu làm nô lệ, bằng chứng là 1.000 năm giặc Tàu, 100 năm giặc Tây đô hộ, âm mưu đồng hóa; nhưng không, dân tộc Việt là dân tộc Việt, con cháu Vua Hùng là con cháu Vua Hùng, không có thế lực nào có thể khuất phục được. Và chính điều đó, nước Mỹ giàu có, quân đội hùng mạnh, được trang bị đến tận răng đã bị những người du kích ở đất nước “nhược tiểu” này đánh cho què quặt, chạy dài và buộc phải cút khỏi mảnh đất hình chữ S vô cùng thân thương này.

Triều Tiên ký hiệp định đình chiến trước Việt Nam một năm, họ bây giờ vẫn còn chia cắt; còn ta như Bác Hồ đã nói: “Nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một, sông có thể cạn, núi có thể mòn, song chân lý ấy không bao giờ thay đổi” và Người khẳng định: “Không có gì quý hơn độc lập tự do”. Luận điểm ấy của Hồ Chí Minh mang tính triết lý như bản tuyên ngôn ra đời trong thời điểm đất nước đang bị chia cắt hai miền Nam - Bắc; đây là lời hịch của non sông, đất nước con cháu Vua Hùng đối với đồng bào cả nước, đặc biệt là miền Nam. Dù cho sông cạn đá mòn, nhưng tinh thần ấy vẫn không bao giờ thay đổi, nó giúp con cháu Vua Hùng có sức mạnh vô biên để chiến thắng kẻ thù xâm lược và bà lũ tay sai, thống nhất đất nước.

Ngày 30-4-1975, chúng ta đã làm được điều đó, mặc dù phải trải qua 21 năm và hy sinh hàng triệu tính mạng công dân ưu tú. Có hạnh phúc nào lớn hơn thế!

Những nhà lãnh đạo Hàn Quốc, kể cả các nhà tài phiệt, sau chiến tranh liên Triều họ đã dồn sức xây dựng một đất nước hiện đại; nhà cao tầng san sát, dưới những tuyến đường lớn giữa thủ đô là những siêu thị, hoặc nơi buôn bán của người dân.

Mình xuống đảo Na Mi, một cù lao nho nhỏ như cái Cồn Si xã Tam Hải nhà mình, bách bộ một hồi là hết, nhưng nơi đây là khu du lịch nổi tiếng của họ. Họ trồng những hàng cây thẳng tắp, các loài chim trú ngụ hót ríu rít trên các cành cây; những con đường đất được tưới nước thường xuyên, sát mép sông là những Resort để những người ở lại qua đêm trên đảo, hưởng không khí mát lành của sông nước. Điều đặc biệt ấn tượng đối với mình, là trên chiếc phà lớn của họ lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió xứ Hàn làm mình cảm thấy tự hào. Không biết chiếc phà này hoặc hòn đảo này có công ty nào của Việt Nam không mà họ lại treo cờ Việt Nam. Nếu có thì hãy học cách làm của họ để phát triển ngành công nghiệp không khói này; bởi xứ mình có danh lam thắng cảnh nhiều hơn là chắc.

Ở biên giới liên Triều họ tôn tạo di tích đường hầm xuyên khu phi quân sự do Bắc Triều Tiên đào những năm 60 để du khách thăm quan; mình đi đúng thời điểm lãnh đạo hai miền hội nghị cấp cao tại làng Hòa bình ở Bàn Môn Điếm nên họ không cho du khách lên trên đó. Tiếc thật.

Nguyễn Đức Thái

 

 

Chia sẻ:

Các tin khác

Danh sách liệt sĩ đã quy tập

  Tên chiến sĩ Quê quán
1 Nguyễn Xương Thái Bình
2 Nguyễn Văn Tuy Thái Bình
3 Phạm Văn Tuấn Thái Bình
4 Vũ Văn Tiến Thái Bình
5 Tèo Thái Bình