Hotline: 0913.842.499 | Liên hệ quảng cáo: 0963.53.88.39 | Email: tapchitrian@gmail.com

Nhịp cầu bạn đọc

Người lính trở về sau 50 năm làm liệt sĩ - Kỳ 1

Cập nhật lúc 14:32 11/07/2019

Thời gian gần đây , người dân khu chung cư A2 – Nam Cầu Cẩm Lệ thành phố Đà Nẵng ra vào tấp nập chúc mừng gia đình ông Võ Xuân Hồng tìm lại quê hương , người thân sau 50 năm làm liệt sĩ nơi quê nhà từ thời kháng chiến chống Mỹ, căn nhà ông trở nên đông nghịt hơn mọi ngày

Có lần bà nói với tôi : “ làm sao cháu có thể giúp cô đăng thông tin tìm lại quê hương cho chồng cô với , ông đã xa quê hương từ ngày nhập ngũ đến nay đã 50 năm rồi ” . Tôi hiểu nỗi lo của một người làm vợ , làm mẹ , làm bà và cả làm dâu của bà.

Rồi như một định mệnh , ngày đoàn tụ đầy nước mắt đã gõ cửa gia đình ngay những ngày đầu còn hơi xuân của năm Đinh Dậu 2017 .     “Sau khi nghe tin chồng tôi tìm được quê hương, còn một người em gái ruột đưa vào ĐÀ NẴNG để anh em gặp nhau sau nửa thế kỷ ở cái tuổi  thất thập cổ lai hy , bà con hàng xóm đến chúc mừng rất nhiều, ai cũng rơi nước mắt vừa mừng vừa tủi sau 50 năm ’’. Bà Ngọc vợ ông Hồng và cũng chính là người liệt sĩ có tên Vũ Đắc Roanh nói .

Từ trái qua: Vợ con của "Liệt sĩ " Vũ Đắc Roanh ,giữa là ông Roanh và mẹ con người em gái ruột Vũ Thị Vê.

Ông Vũ Đắc Roanh sinh năm 1948, tại vùng quê hiếu học ,giàu lòng yêu nước, thuộc thôn Lục Bắc ,xã Thái Xuyên , huyện Thái Ninh, nay là Thái Thụy , tỉnh Thái Bình.

Năm 1967, ông được 19 tuổi, đang là sinh viên trường trung cấp nông nghiệp- huyện Đông Hưng ,tỉnh Thái Bình được vài tháng thì ông xung phong đi bộ đội và có giấy gọi lên đường nhập ngũ đi B- vào chiến dịch Ba Tơ – Quảng Ngãi. Chàng thanh niên Vũ Đắc Roanh xa gia đình từ đó , biền biệt ở chiến trường phía Nam, không tin tức gì về cho gia đình . Cho đến năm 1969, địa phương và gia đình nhận được giấy báo tử : đồng chí Vũ Đắc Roanh đã hy sinh trong chiến trường Nam .

Đồng đội ông hy sinh gần hết, ông may mắn hơn chút. Tuy nhiên, người chiến sĩ cách mạng ấy đã và đang phải chịu đựng những di chứng của cuộc chiến tàn khốc làm cho trí nhớ bị lu lu mờ mờ sau nhiều lần chết đi sống lạ do bom đạn thời chiến gây nên ,nhưng ý chí kiên định ,khát vọng sống mãnh liệt đã không làm ông Roanh gục ngã.

Năm 1972,cũng không biết trong hoàn cảnh nào, ông lang thang ra đến Đà Nẵng làm đủ thứ việc để mưu sinh, rồi đến năm 1973 ông ghá nghĩa cùng bà Bùi Thị Luyến sinh năm 1941 ở khu trạm xá Hoàng Văn Thụ, phường Phước Ninh, quận Hải Châu , thành phố Đà Nẵng . Sinh được hai người con , 1trai ,1gái, nhưng hạnh phúc không trọn vẹn do ảnh hưởng chiến tranh nên thần kinh ông không được bình thường, vợ chồng ông chia tay .

Đến năm 1983, ông có vợ lần hai là bà Ngô Thị Minh Ngọc , sinh năm 1949, bà Ngọc bị khuyết tật bại liệt bẩm sinh từ nhỏ. Với người lành lặn bình thường cũng đã cực khổ , huống hồ vợ chồng ông người mất trí và sức lao động do chiến tranh, vợ thì khuyết tật, suốt ngày di chuyển chỉ dựa vào hai chiếc ghế (đòn-pv)lết dưới đất, những lúc ông lên cơn trái tính ảnh hưởng đến thần kinh, ông cứ thế đánh đập bà, bà bị liệt không chạy được nên phải hứng chịu những trận đòn vô cớ từ ông, biết chồng bị ảnh hưởng thần kinh do chiến tranh nên bà đành cam chịu không hề oán trách mà cùng ông chăm lo gia đình . Bây giờ dù  đã 70 tuổi , ông đã yếu đi nhiều nhưng những trận đòn bà hứng thì vẫn như xưa .

Ông bà được hai người con, 1trai,1gái. Các anh chị đều đã trưởng thành. Nhưng mấy chục năm liền ông chẳng nhớ nổi quê hương cội nguồn của mình ở đâu, lâu lâu bà Ngọc thấy chồng tỉnh tỉnh một chút bà liền dò hỏi quê hương của chồng, ông chỉ đọc mang máng là xã Thái Xuyên- huyện Thái Ninh (nay là Thái Thụy)-Tỉnh Thái Bình, một vùng quê miền Bắc, chứ ông cũng không nhớ tên thôn , làng của mình. Và cứ vậy, cuộc sống vất vả mưu sinh của gia đình ông cứ thế trôi theo dòng chảy của thời gian ngót ngét cũng đã tròn trịa 50 năm chẵn từ ngày ông nhập ngũ đến nay .

Tổ quốc ghi công  Vũ Đắc Roanh nơi quê nhà xã Thái Xuyên,huyện Thái Thụy ,Tỉnh Thái Bình.               

Gia đình ông không có nhà ở, trước đây phải thuê nhà ở ngoài đúng 15 năm tại phường Bình Thuận- quận Hải Châu. Sau này Thành phố Đà Nẵng nhờ có ông Nguyễn Bá Thanh nguyên chủ tịch HĐND, UBND Thành phố ,bí thư thành ủy Đà Nẵng, trưởng ban nội chính Trung Ương, lúc còn ở địa phương ông đã triển khai dự án chung cư an sinh xã hội giành cho người nghèo có thu nhập thấp,gia đình chính sách, phụ nữ đơn thân … được thuê nhà vô thời hạn với giá ưu đãi của nhà nước. Năm 2014, gia đình ông đã làm đơn gởi lên thành phố, lúc đó đơn của ông Roanh bà Ngọc đã đến tay chủ tịch UBND Thành phố Đà Nẵng lúc bấy giờ là ông Văn Hữu Chiến, và tin vui đến với ông bà sau 15 năm đi thuê nhà ở ngoài vừa đắt tiền vừa chật chội. Bà ngọc vợ ông Roanh ngoài căn bệnh bị bại liệt bẩm sinh, bà còn bị bệnh tim từ nhỏ, khi nghe lãnh đạo TPĐN thông báo có quyết định nhận nhà chung cư, vì mừng quá mà bà đã ngất xỉu.

 Khi cưới về bà Ngọc chỉ biết chồng mình có tên là : Võ Xuân Hồng , có đi bộ đội và cứ nghĩ đấy là tên thật của ông . Hàng xóm và những người quen biết suốt 50 năm nay vẫn hay gọi ông bằng cái tên Hồng quen thuộc. Cũng vì ông bị lưu lạc, không có giấy tờ đầy dủ nên suốt 50 năm qua ông không làm được chứng minh nhân dân, ông chỉ là hộ tạm trú tạm vắng trong hộ khẩu gia đình . Ông sống như một chiếc bóng chờ đợi điều kỳ vọng gì đó xảy ra .

 Rồi điều bất ngờ thứ 3 đã gõ cửa gia đình ông Roanh . Ngày 21/2/2017, người con trai của ông là Võ Xuân Huy- sinh năm 1986 (khai theo họ Võ ông kể sau khi bị lưu lạc ở chiến trường về -pv),lần theo đúng địa chỉ mơ mơ màng màng mà ông kể lâu  nay lúc tỉnh lúc mê sau cú bị ngã ở hiên phải đi cấp cứu để tìm về cội nguồn, trước khi ông về dưới suối vàng. Anh Huy cùng một người bạn trai bắt xe đi Thái Bình . Khi về đến địa phận xã Thái Xuyên, hai chàng trai ghé vào một quán bún , giải khát nhỏ để nghỉ ngơi , cô chủ quán thấy hai anh nói giọng miền Trung nên hỏi chuyện hai anh từ đâu đến và có việc gì ? Huy trình bày hoàn cảnh và mục đích của chuyến về quê lần này . Khi nghe anh Huy trình bày xong , cô chủ quán tên là Hòai liền ôm ghì lấy anh  khóc nức nở, bởi cô cũng là người họ Vũ, cũng có một người anh đi B bị mất tích mấy chục năm nhưng chưa tìm thấy. Khi bình tĩnh anh Huy tiếp tục kể , có lần bố anh tỉnh ông nói tên cha là Vũ Đắc Vần ,tên mẹ là Vũ Thị Nhuốm, ông còn có một người em gái ruột tên là Vê ,ở xã Thái Xuyên nhưng không biết thôn nào . Khi nghe xong câu chuyện của anh Huy đọc tên những người thân bên nội,bà Hoài biết không phải là trường hợp của gia đình mình, nhưng lại là của một gia đình trong cùng họ hàng mà bà biết vì đúng tên cha mẹ và cô em gái tên Vê , cũng có người con người anh đi B cách đây 50 năm .

Bà Hoài vội đưa hai anh về thôn Lục Bắc ,xã Thái Xuyên, nơi gia đình còn lại người em gái tên là Vũ Thị Vê, sinh năm 1952, còn bố mất năm 1974 - mẹ mất năm 1990 . Bà Hoài giới thiệu và anh Huy trình bày lại câu chuyện lần nữa cho bà Vê nghe , bà Vê run tay mở tủ lấy ra cuốn gia phả cho anh Huy xem, như không tin vào mắt mình , đúng tên ông nội anh là Vũ Đắc Vần, bà nội là Vũ Thị Nhuốm. Hai cô cháu anh ôm lấy nhau khóc mà không nói nổi thành lời .

Lúc ấy anh Huy mới biết chính xác họ tên đầy đủ của cha trước đây cũng như họ tên trong giấy báo tử là Vũ Đắc Roanh chứ không phải là Võ Xuân Hồng . Anh cũng bất ngờ khi nhìn lên bàn thờ thấy cha mình là một liệt sĩ suốt 50 năm qua đang được gia đình hương khói . Và ngay ngày hôm sau, Huy đã đưa ngay hai mẹ con bà Vê vào Đà Nẵng để anh em được nhìn thấy và nhận nhau đầy nước mắt sau 50 năm. Chỉ nhìn sơ qua cũng đủ thấy họ là anh em máu mủ ruột thịt vì hai gương mặt giống nhau như đúc vậy .

Vì bố mẹ chỉ sinh được hai anh em, nên sau khi nghe tin ông Roanh đã hy sinh tại chiến trường miền Nam, bà Vê vì điều kiện kinh tế khó khăn nên vẫn canh cánh trong lòng nỗi lo rằng không biết anh mình bây giờ nằm tại núi rừng hay nghĩa trang nào để đi tìm,đưa anh về nghĩa trang quê nhà. Khi bố mẹ già lần lượt qua đời, bà vừa làm giỗ bố mẹ vừa làm giỗ anh trai,như hiểu được tấm lòng và nỗi lo của bà Vê mà bố mẹ đã phù hộ cho anh em bà cùng các cháu có ngày đoàn tụ hôm nay.

Hồng Loan

Chia sẻ:

Các tin khác

Danh sách liệt sĩ đã quy tập

  Tên chiến sĩ Quê quán
1 Nguyễn Xương Thái Bình
2 Nguyễn Văn Tuy Thái Bình
3 Phạm Văn Tuấn Thái Bình
4 Vũ Văn Tiến Thái Bình
5 Tèo Thái Bình