Hotline: 0913.842.499 | Liên hệ quảng cáo: 0945.789.363 | Email: tapchitrian@gmail.com

Thiện tâm

Những người gieo chữ giữa đại ngàn (Bài 2)

Cập nhật lúc 09:14 09/06/2018

Giữa rừng sâu núi thẳm, chị lặng lẽ như con thuyền truyền chữ với một ước vọng duy nhất là những đứa trẻ dân tộc STiêng, Châu Mạ biết được cái chữ, nỗ lực vượt khó để thay đổi cuộc đời và thôn bản. 30 năm đứng trên bục giảng, cũng là ngần ấy thời gian chị dồn nén tất cả tâm huyết và nghị lực để đem cái chữ cho các em học sinh.

Bài 2: BA MƯƠI NĂM BĂNG RỪNG GIEO CHỮ

Thương học sinh hơn bản thân mình

Hai tay đặt lên vai hai học sinh nam, cô nói với lũ trẻ như chiêm nghiệm từ chính cuộc đời mình: “Thôn mình nghèo lắm. Bây giờ nuôi cái bụng no dễ rồi, nhưng muốn đổi cuộc đời mình thì phải học. Các em cố gắng học cái chữ để sau này đỡ khổ, để về giúp thôn bản mình giàu có nữa nha”. Lời cô ấm áp thân tình như người chị nói với các em. Và đó cũng là hình ảnh đầu tiên làm tôi xúc động khi tiếp xúc với cô giáo Nguyễn Thị Mai - người lặng thầm 30 gieo chữ cho các em học sinh đồng bào dân tộc S Tiêng, Châu Mạ ở giữa rừng Cát Tiên hẻo lánh này.

Trong nhiều câu chuyện kể về cuộc sống của giáo viên nơi Tây nguyên gian khó, có một chuyện làm chúng tôi xúc động rơi nước mắt, đó là chuyện cô tình nguyện lên rừng dạy chữ. Cô bảo: “Nếu ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, thì gian khổ để giành phần ai. Càng dạy học ở nơi gian khó này, tôi càng thấy thương lũ trẻ. Là người giáo viên, dạy đâu cũng được, miễn là truyền được cái chữ cho các em học sinh. Ở nơi gian khổ này, nếu các em không được học chữ thì quanh năm quay mặt vào rừng. Dạy các em biết cái chữ để sau này giúp đời, thoát nghèo cho thôn bản là tôi hạnh phúc”.

Năm 1985, sau khi tốt nghiệp trường Đại học sư phạm Đà Lạt. Trái ngược với nhiều bạn bè xin về thành phố mong kiếm một nơi day học nhàn thân lại có thêm thu nhập, thì cô giáo Mai lại tình nguyện về huyện Ma-Da-Guôi dạy học. Ở  đây chưa nóng chỗ, cô tiếp tục xung phong đến Trường tiểu học Phước Cát 2 huyện Cát Tiên - nơi xa và nghèo khó nhất của tỉnh Lâm Đồng dạy học. Ở đây đồng bào dân tộc S Tiêng, Châu Mạ chiếm hơn phân nửa. “Ngày tui xung phong về đây dạy học không có trường như bây giờ. Xung quanh là rừng núi hẻo lánh, thú rừng rình rập, cây cối um tùm. Khi nhìn thấy mặt trời đã lúc xế chiều, rừng thiêng nước độc, khó khăn vô cùng”, cô Mai chia sẻ.

Cô lặn lội đến từng gia đình vận động các em đến trường. Không quản mưa rừng suối sâu, không vượt đồi băng núi, cứ có nhà dân là cô mò tới hỏi han và tiếp cận những đứa trẻ cả năm chỉ biết làm bạn với núi rừng. Có đứa nhìn cô như “người ngoài hành tinh” khi cô nói tiếng kinh. Có ông bố dứt khoát không cho con đi học bắt ở nhà mò cá cho no cái bụng. Có bà mẹ đồng ý cho con đi học hôm trước, hôm sau đến đòi về “cho nó theo tao lên rừng đào măng”. “Lúc đó vừa tủi thân, vừa khóc. Nhưng rồi tui quyết tâm: khó khăn đến mấy cũng vận động bằng được các em đến lớp”, cô Mai hồi tưởng lại.

Cô giáo Mai thân thiết nói chuyện với các em học sinh phân hiệu 3 Trường tiểu học Phước Cát 2.

Ngày nối ngày, giữa rừng già Cát Tiên, lớp học của cô giáo Mai lọt thỏm giữa ngút ngàn cây cối. Tiếng ê a của các em học sinh học bài đầu tiên tiếng kinh nuốt vào gió núi tây nguyên. Ngày nắng các em còn đến lớp đầy đủ, ngày mưa các em chỉ đến 1/3. Nhiều bữa, mưa rừng trút nước, cô Mai đến lớp lòng như lửa đốt. Phần sợ các em gặp nạn giữa đường, phần lo các em bị nước lũ cuốn trôi. Tôi hỏi sao lại gặp nạn giữa đường? Cô Mai giải thích, Cát Tiên là rừng già nguyên sinh. Những năm 1985 rất nhiều thú dữ như beo, cọp. Sáng sớm đi học, chiều tối trở về, nếu không biết đường vòng tránh dễ gặp nạn. Để đến được lớp học, các em phải băng rừng, trèo đèo, lội suối trong bán kính 3-5km. Lớp học chưa đầy 10 học sinh, nhưng chưa ngày nào đủ. “Nhiều đêm giữa rừng sâu tôi đã khóc vì quá nhớ nhà. Cuộc sống thời đó cực khổ không nói hết. Nhưng lòng yêu trẻ đã níu giữ chân tôi. Nhớ lại những ngày đầu gia nan giữa ngàn rừng, tui muốn khóc, song chính những ngày gian khổ ấy, giúp tui có bản lĩnh hơn, và càng thấy mình yêu nghề. Nhiều lúc nghĩ mình yêu trẻ hơn bản thân mình”, cô Mai chia sẻ.

Bám lớp giữ rừng

Hiện cô giáo Mai dạy ở thôn 3. Ngôi trường còn cách biệt khá nhiều về cơ sở hạ tầng đồ dùng dạy học so với bao ngôi trường ở miền xuôi, thị thành; song đó vừa là nơi dạy chữ, và là điểm hẹn văn hóa của bà con thôn bản. Mỗi lần có khách từ đất liền lên thăm tặng quà, người già đem cơm lam tặng khách, những chàng trai cô gái S Tiêng, Châu Mạ đến chia vui như ngày hội.

Có một điều khác biệt là ở ngôi trường này dạy học cho ba thế hệ. Ngoài các em học sinh từ lớp 1 đến lớp 5 được đến lớp, các thầy cô giáo còn dạy cho thanh niên và người già trong thôn. Có cụ già tuổi trên 60 hằng tối vẫn đến lớp chong đèn học chữ. Nhiều thanh niên trong thôn thì tranh thủ giờ buổi trưa, buổi chiều. Khi tôi hỏi có bao giờ chị nghĩ sẽ rời thôn bản này đi dạy học nơi khác? Mắt cô Mai ngấn lệ, nói: “Chưa bao giờ. Nếu mình đi thì lũ trẻ sẽ ra sao. 30 năm dạy học ở đây nhìn chúng thương lắm. Tôi đã coi đây là quê hương thứ hai của mình, thì phải bám trụ dạy chữ giữ rừng chứ”.

Nói về chuyện vượt núi băng rừng dạy học, cô Mai cho chia sẻ, bây giờ đến điểm trường thôn 3 thuận lợi hơn, nhưng chạy xe máy cũng rất nguy hiểm vì đường dốc. Những năm trước, ngày nào cũng thế, từ bốn giờ sáng cô dạy nấu cơm rồi nắm với muối vừng cho vào cặp lồng. Phương tiện duy nhất là chiếc xe đạp. Nhiều ngày gặp mưa rừng, vừa dắt xe vừa khóc vì đất dính vào bánh không thể đi được. Nắm cơm muối vừng lạnh ngắt đặt trên bàn tre giữa rừng sâu, nhìn mà rơi nước mắt. Nhưng cô phải cố nuốt để có sức dạy học buổi chiều.

Em Điểu Thị Nhi (ngồi bàn đầu sát cô giáo Mai) ước mơ sau này làm cô giáo như cô Mai.

Giờ đây sáng nào cô giáo Mai cũng vượt trên con đường ấy, chỉ khác con đường mòn trơn trượt một năm trước, bây giờ là Bê-tông có phần dễ đi hơn, và phương tiện di chuyển bằng xe máy. Cô Mai chia sẻ: “Dù đường dễ đi hơn nhưng cũng phải xuất phát từ 6 giờ sáng. Tui vẫn thường mang cơm nắm trong cặp lồng để ăn trưa, chiều dạy học luôn”.

Hỏi đời sống của giáo viên, cô Mai cho biết, ngoài lương qui định, những thầy cô giáo dạy ở điểm trường xa xôi như cô còn thêm khoản phụ cấp theo chế độ 135 của Chính phủ. Tuy đời sống nhiều thầy cô còn gặp nhiều khó khăn, song ai cũng bám trường dạy học, chẳng ai muốn rời học sinh, thôn bản.

30 năm trước, giữa rừng già Cát Tiên, có một nữ sinh viên quê gốc Tây Lộc tỉnh Thừa Thiên Huế tình nguyện đến đây gieo chữ. 30 năm sau, nữ sinh ấy thành “bà giáo” của bản làng. Và cũng ngần ấy năm, tình yêu dạy học, gieo chữ cho lũ trẻ ở rừng già này chưa bao giờ vơi cạn.

Mai Thắng

Chia sẻ:

Bình chọn: (0 Lượt bình chọn)

Ý kiến bạn đọc (0)

Các tin khác