Hotline: 0913.842.499 | Liên hệ quảng cáo: 06.969.4582 | Email: tapchitrian@gmail.com

Thiện tâm

“Ông tiên” của những mảnh đời hiếm muộn

Cập nhật lúc 16:39 24/02/2020

(ĐTTA) - Ông mở phòng mạch đông y để chữa bệnh cứu người và giúp đồng đội cũ trở về từ chiến trường Trường sơn “chặt đứt” căn bệnh sốt rét ác tính chứ không hề tính toán thiệt hơn. Bản chất người lính, lòng nhân ái bao dung và tấm lòng người thầy thuốc, không cho phép ông chạy theo cơ chế thị trường. Ông bảo: “Cả đời tôi có một ước nguyện bốc thuốc chữa bệnh cứu người và đồng đội. Trong nhiều nỗi đau của đồng đội góp lại, có nỗi đau của tôi”.

Ông là cựu chiến binh Lê Hữu Ngàn, người thầy thuốc tận tuỵ hết long vì người bệnh nghèo và đồng đội cũ - chủ phòng mạnh Hương Ngàn ở đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa phường 7 thành phố Vũng Tàu tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
 
Ước nguyện từ nỗi đau
 
“Trở thành người thầy thuốc là ước nguyện của tôi từ nỗi đau của bao đồng đội. Những năm tháng chiến đấu trên chiến trường miền Nam, những đêm hành quân xuyên rừng Trường sơn ăn lá tàu bay, uống nước suối, bị vắt rừng cắn đã làm cho đồng đội tôi sốt rét ác tính. Nhiều người đã vĩnh viễn nằm lại nơi rừng thiêng nước độc. Lý do ấy đã nung nấu trong tim tôi trở thành người thầy thuốc suốt 45 năm qua”. Đó là câu trả lời của ông khi tôi hỏi: Lý do nào ông đã trở thành người thầy thuốc tận tuỵ của dân nghèo.
 
Mời tôi ly nước tra đặc quánh tại bàn khám bệnh, ông kể cho tôi nghe về quãng thời gian ông cùng bao đồng đội vào sinh ra tử trên chiến trường Trường sơn huyền thoại. Ông nung nấu trở thành lương y chữa bệnh cứu người chỉ với một lí do giản dị là muốn giúp đồng đội cũ “chặt đứt” những cơn sốt rét ác tính. Những tấm huy chương, bằng khen, giấy chứng nhận treo kín nơi khám bệnh, không chỉ nói lên thành tích và sự cống hiến thầm lặng hi sinh của ông, mà đằng sau những tấm huy chương ấy là tấm lòng nhân ái bao dung, là khát vọng tái sinh cho người bệnh, mà ông là chủ thể của sự tái sinh nhân nghĩa, đức độ ấy.
 
 
Lương Y Lê Hữu Ngàn bốc thuốc  miễn phí cho cựu chiến binh
 
Năm 1968, cuộc kháng chiến chống Mỹ của dân tộc ta đang ở giai đoạn quyết liệt. Chàng trai Lê Hữu Ngàn cùng bao trai làng xã Hưng Đạo, huyện Tiên Nữ, tỉnh Hưng Yên theo tiếng gọi của Đảng lên đường tòng quân nhập ngũ. Sau những tháng ngày rèn luyện gian khổ, Ngàn xung phong làm chiến sĩ lái xe chở vũ khí lương thực tiếp viện cho chiến trường miền Nam ở đại đội 6 tiểu đoàn 53 Binh Trạm 31 Đoàn 559 anh hùng. Những đêm hành quân lạc trong rừng Trường sơn, cả đại đội anh phải ăn lá tàu bay và uống nước suối rừng. Bị muỗi, vắt rừng cắn, hơn 2/3 quân số đại đội bị sốt rét ác tính, môi người nào cũng thâm xì, nặn máu đen như máu đỉa. Nhìn đồng đội quằn quại trong cơn sốt rét, thương lắm những chẳng biết làm gì. “Lúc đó tôi loé lên niềm tin: ước gì mình có thể trở thành thầy thuốc để cứu giúp đồng đội. Ngày ấy thuốc chống sốt rét chủ yếu là thuốc A- la-đanh đắng nghét. Thuốc không đủ dùng, nên anh em bàn nhau đi tìm lá thuốc rừng nhai sống” ông Ngàn tâm sự.
 
Trong một lần đoàn xe của Ngàn chở vũ khí trang bị cho Binh Trạm 32. Hơn 3 ngày đêm hành trình trong đại ngàn Trường sơn, đến ngày thứ tư thì bị lạc vào rừng sâu,do quân thổ phỉ lấy cây xanh chắn đường làm lạc hướng. Cả đoàn xe đi vào đường Com-lê (một địa danh ở Lào). Khi Ngàn phát hiện bị lạc, thì cả đoàn xe đã đi gần 1km. Chưa biết tìm lối ra cho đoàn xe, thì bỗng trên trời máy bay gầm rú. Chưa đầy 3 phút sau, bom Mỹ dội xuống đoạn đường Com-lê. Toàn bộ đoàn xe của Ngàn bị cháy. Ngàn hô lớn: “Ra khỏi xe trú ẩn”, rồi anh kéo hạ sĩ Nguyễn Văn Nhượng người ngồi cùng ca-bin xuống hầm chữ A gần đấy. Đúng lúc đó, một quả bom bi dội sát đầu xe. Nhượng bị thương nặng ruột lòi ra ngoài, máu tuôn xối xả. Ngàn cởi áo, khăn băng bết thương cho đồng đội. Song những cố gắng cũng không làm cho Nhượng sống lại được, mảnh bom Mỹ đã cắt mất một nửa thân thể anh. Ông Ngàn nghẹn ngào nói: “Trong căm phẫn giặc Mỹ và đau thương nghẹn ngào nước mắt, trong đầu tôi khát vọng: mình phải trở thành thầy thuốc để cứu giúp đồng đội. Nhưng mà chiến tranh kéo dài liên miên quá, mãi đến khi trở về với cuộc sống đời thường tôi mới học nghề đông y. Biết là không chữa bệnh trực tiếp cho đồng đội trên chiến trường, nhưng chí ít cũng giúp cho những người nghèo. Đầu nghĩ tay làm, không tính toán thiệt hơn”.
 
Sau những năm tháng trong đời quân ngũ, ông đã biến đau thương của đồng đội thành sức mạnh niềm tin, để rồi sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng thống nhất Tổ quốc, ông miệt mài học tập và trở thành thầy thuốc của đồng đội và những người nghèo. Vì thương nhớ đồng đội cũ, ông đã lặn lội từ Hưng Yên vào Lâm Đồng mở phòng mạch đông y bốc thuốc chữa bệnh sốt rét ác tính cho đồng đội. Đồng đội của ông ở đây đều khỏi bệnh, ông về Vũng Tàu và chọn nơi này làm quê hương thứ hai của mình để bốc thuốc chữa bệnh cứu người.
 
 
Một ngày làm việc của Lương y Ngàn
 
Ông tiên nối nhịp tình duyên
 
Trò chuyện với lương y Lê Hữu Ngàn, tôi hiểu ông không chỉ là người lính cương nghị rắn rỏi mà còn là người thầy thuốc có tấm lòng nhân ái. Năm xưa đôi tay ông vững chắc cầm vô lăng chở vũ khí xuyên rừng Trường sơn dưới mưa bom bão đạn. Hôm nay đôi tay ấy bốc thuốc chữa bệnh cho đồng đội và người nghèo khó. Cuộn gói trong từng thang thuốc ấy là nghĩa, là tình thương yêu đồng loại, là uy tín và tấm lòng lương y lấy đức làm trọng, lấy nhân nghĩa làm lẽ sống, lấy sự an lành của người bệnh làm niềm vui. Đó là tấm lòng của người thầy thuốc cao quý gấp triệu lần vàng bạc, không bị giàu sang cám dỗ, không bị tiền tài mua chuộc.
 
44 năm làm thầy thuốc, ông chứng kiến bao nỗi buồn vui với người bệnh. Mỗi người bệnh đến khám là ông mang thêm một niềm đau trong lòng. Bởi ông hiểu nỗi đau của họ cũng như nỗi đau của ông và những người bệnh nhiều người nghèo không có tiền uống thuốc. Trong nhiều ca ông chữa bệnh vô sinh, có vợ chồng anh Nguyễn Quang Thịnh ở 127/20/1 Phạm Hồng Thái Vũng Tàu đã đi hết bệnh viện phụ sản này đến phòng mạch kia, 2 lần thụ thai trong ống nghiệm đều không thành, họ tìm đến ông. Sau khi được tư vấn và uống thuốc hết 3 triệu đồng, sự kỳ diệu sau 16 năm mong chờ đã đến, đứa con gái kháu khỉnh ra đời trong niềm vui đến trào nước mắt của dòng tộc nội ngoại và đôi vợ chồng già. Ngày đầy tháng bé, vợ chồng anh Thịnh mang tiền lễ vật đến cảm tạ, nhưng ông Ngàn không nhận. Ông chỉ xin nhận hoa quả gọi là chút lòng thành để dâng bàn y tổ. Ông nói với vợ chồng anh Thịnh: “Tiền tài phú quý sang giàu cũng chẳng đem lại cho con người hạnh phúc trọn vẹn nếu không có con. Anh chị mừng một thì tôi mừng mười”.
 
Không chỉ vợ chồng anh Thịnh mà hàng chục trường hợp hiếm muộn khác được ông tư vấn và uống thuốc đều mang thai. Trong niềm vui sắp được làm bố, anh Nguyễn Xuân Hải sinh năm 1977 ở 292/15/4 đường 30/4 phường Rạch Dừa đem theo lễ vật đến nhà ông hậu tạ và bảo: “Con xin cảm ơn ông đã cho vợ chồng con đứa con. Ông là ông tiên nối nhịp cầu hạnh phúc cho nhiều gia đình hiếm muộn”. Ông Ngàn xua tay: “Thầy thuốc nào cũng có tấm lòng nhân ái như thế. Đó là cái đức, cái nhân ở đời, là tấm lòng của người thầy thuốc chân chính”.
Theo dòng chảy của thời gian, 45 năm qua, lương y Lê Hữu Ngàn đã chữa khỏi bệnh sốt rét ác tính cho cả ngàn đồng đội cũ, chữa thành công 500 ca bị bệnh sỏi thận, bốc thuốc chữa bệnh miễn phí cho hàng ngàn bệnh nhân nghèo. Những ngày lễ như 27/2, 30/4, 1/5, ngày vì người nghèo 15/10, ngày thế giới người cao tuổi, ông đều khám bệnh bốc thuốc miễn phí. Đối với người cao tuổi ở phường 8, ông giành sự ái đặc biệt. Ngoài miễn phí tiền thuốc cho các cụ có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn, ông còn giúp đỡ các cụ tập dưỡng sinh, khuyên nhủ chế độ ăn uống hợp lý để giữ gìn sức khoẻ.
 
 
Lương y Ngàn và tác giả
 
Lòng nhân ái đức độ của lương y Lê Hữu Ngàn đã thuyết phục được hai con ông theo nghề y học cổ truyền của bố, trong khi khả năng của chúng làm ở liên doanh dầu khí Vietsovptro tháng hơn cả ngàn đô. Ông muốn 2 con ông theo nghề không phải kiếm tiền làm giàu, trong khi nghề chữa bệnh thời nay đang hái ra tiền, mà muốn các con ông hiểu được tính nhân sinh của cuộc sống và sự cao quý của nghề chữa bệnh cứu người. Ông bảo: “Nghề cứu người chỉ có trình độ thôi thì chưa đủ, mà phải có tấm lòng y đức. Tôi muốn các con tôi theo nghề bố là để truyền cho nó tấm lòng nhân ái của người thầy thuốc trong thời buổi “vàng son lẫn lộn” này. Tấm lòng nhân ái phải được kế thừa, mài dũa, tỏa sáng để giúp người bệnh, giúp đời”.
 
Ở căn nhà nhỏ lề đường dưới biển tên nhỏ Hương Ngàn, ông Ngàn và các con ông đêm ngày cần mẫn bắt mạch bốc thuốc chữa bệnh cứu người như những con ong chăm chỉ mang về cho đời hương thơm mật ngọt. Một người bệnh khoẻ lại, thêm một cặp vợ chồng sinh con, ông thêm một niềm vui, dẫu biết niềm vui ấy không ít nhọc nhằn và mồ hôi chát mặn.
 
 
Bài và ảnh: Mai Thắng

Chia sẻ:

Bình chọn: (0 Lượt bình chọn)

Ý kiến bạn đọc (0)

Các tin khác