Hotline: 0913.842.499 | Liên hệ quảng cáo: 0945.789.363 | Email: tapchitrian@gmail.com

Trang vàng liệt sĩ

Liệt sĩ nhà giàn (Bài 2)

Cập nhật lúc 12:07 02/09/2018

Bài 2: SỐNG MÃI VỚI BIỂN KHƠI Đoàn tàu chúng tôi tiến đến bãi cạn Phúc Nguyên để thả hoa tưởng niệm 10 liệt sĩ đã hi sinh tại biển DK1. Nơi đây 20 năm trước, cơn bão Fathes đã nhấn chìm Nhà giàn DK1/6 xuống đáy đại dương. Một trong ba liệt sĩ vĩnh viễn nằm lại ngàn khơi ở nhà giàn này vẫn được thế hệ lính DK nhắc nhớ như một niềm kiêu hãnh. Máu huyết, thịt xương anh đã tan thành biển mặn, nhưng tên anh đã hóa thành hoa sóng biển khơi. Liệt sĩ Chuẩn úy Lê Đức Hồng, người con dấu yêu của quê hương xứ Nghệ miền gió cát.

Dòng thư gửi mẹ

Sau chuyến tuần tiễu trên biển 10 ngày, tôi và Trung úy Trương Công Định đến nhà bà Nguyễn Thị Cháu, mẹ của liệt sĩ Lê Đức Hồng- một trong mười liệt sĩ của Nhà giàn DK1 hi sinh trên thềm lục địa phía Nam của Tổ quốc. Căn nhà nhỏ nằm gần cuối hẻm 888 đường 30/4 phường 11 Vũng Tàu. Bà Cháu bật khóc khi chúng tôi xin phép thắp cho liệt sĩ Hồng nén hương. Trên hố mắt của bà cụ tuổi ngoài tám mươi, bà Cháu ngậm ngùi nén lòng: “Nó là đứa con hiếu thảo lắm. Dù đã hai chục năm rồi mà tôi chẳng nguôi ngoai được”.

Câu chuyện về liệt sĩ Lê Đức Hồng hi sinh 20 năm trước vẫn vẹn nguyên trong ký ức đồng đội và người thân, song có một chi tiết mỗi lần nhắc tới chúng tôi không cầm được nước mắt. Đó là những dòng tâm sự của liệt sĩ viết cho mẹ chưa kịp gửi về đất liền thì đã vĩnh viễn nằm lại biển xanh. Thư có đoạn: “Thêm một năm nữa con không về đón Tết cùng gia đình. Tết năm nay mẹ đừng buồn nhé. Con chuyển quân nhân chuyên nghiệp rồi. Là người lính phải biết hi sinh vì Tổ quốc đúng không mẹ. Mẹ ơi, con của mẹ luôn tự hào, kiêu hãnh. Ở quê mùa đông lạnh lắm, mẹ mặc thêm áo ấm và giữ gìn sức khỏe. Con đi chuyến biển này về, sẽ đưa mẹ vào Vũng Tàu sống cho bớt lạnh…”. “Đó là lá thư trước ba ngày Hồng hi sinh viết. Nó còn cho em xem, rồi bảo: “Tao muốn đưa mẹ tao vào Vũng Tàu sinh sống. Ngoài quê mùa này rét lắm. Tao thương bà già quá mà chưa làm được gì. Ai ngờ sau đó nó hi sinh”, Trung úy Định – người đồng đội thân của Liệt sĩ Hồng kể lại.

Ngoài thư viết gửi về đất liền cho người thân, gia đình, bạn bè, có 2 lá thư viết cho bạn gái mới quen nhờ kết bạn. “Nó còn bảo, nếu thành công sẽ khao cả nhà giàn một thùng bia. Ở nhà giàn viết thư chung, có thư đến từ đất liền là đọc chung. Có khi, mấy thằng “thiết kế” thư cho một thằng. Thằng Hồng “xấu tướng” mà lãng mạn lắm. Lúc đi biển nó chẳng có người yêu. Lần nào tàu về đất liền nó cũng viết thư kết bạn. Bạn gái nó cũng người Hà Tĩnh. Em hay “thiết kế” thư cho nó. Trong nhiều thư kết bạn, em nhớ trong một lá thư nó viết thế này: “Lính nhà giàn bọn anh không có đất, dưới là sóng, trên là trời. Trước biển rộng lớn mới thấy mình cô đơn. Ngày đêm nhớ đất liền lắm. Mình hi vọng nhận được hồi âm nơi ấy nhé. Lúc hi sinh, tàu không tìm thấy xác nó mà vớt được thư tình. Ngày liệt sĩ Hồng còn sống, em vừa là bạn thân học cùng trường, vừa là đồng đội cùng cam cộng khổ trên nhà giàn Phúc Nguyên 8 tháng liên tục năm 1997”, Định hồi tưởng lại.

Tưởng niệm các liệt sĩ hi sinh trên vùng biển DK1

Đêm đêm mơ thấy con về

Bà Nguyễn Thị Cháu, mẹ của Liệt sĩ Lê Đức Hồng hiện đang sống cùng con gái và con rể ở phường 11 Vũng Tàu. Thấy tôi mặc quân phục, chưa kịp giới thiệu, bà Cháu nước mắt đã rưng rưng. Tôi nói: “Cháu là đồng đội của liệt sĩ Hồng, cùng đơn vị đến thăm gia đình. “Vâng” - bà Cháu chỉ kịp nói vậy rồi nghẹn lại. Bà nhìn lên tấm ảnh Hồng trên bàn thờ. Giọt nước mắt chảy tràn bờ mi trên khuôn mặt nhăn nhúm.

Bà Nguyễn Thị Cháu, mẹ liệt sĩ Lê Đức Hồng

Mời tôi ly nước chè xanh, bà Cháu hồi tưởng lại: “Tết năm 1998, nó ăn Tết xong rồi đi. Tui giục nó lấy vợ, nó bảo: “Sau chuyến đi biển ni về, chuyển chế độ quân nhân chuyên nghiệp con sẽ lấy cho mệ. Ai ngờ nó đi mà chẳng về. Gần 20 năm rồi, tui chẳng quên được nó. Nó hiếu thảo lắm các chú à. Gia đình tui nghèo lại neo đơn. Nó mất đi, gia đình tui mất đi điểm tựa”. Nước mắt người mẹ già ngoài tuổi tám mươi rịn trên khóe mắt. 19 năm qua, nỗi đau mất con vẫn hằn sâu trên khuôn mặt ấy

Bà Cháu kể, ngày Hồng hi sinh bà ngất lịm, còn ông Tu chỉ biết lẳng lặng nhìn lên bàn thờ. Ông không muốn trên ấy thêm một bát nhang nữa. Ông vẫn hi vọng biển xa sóng lớn, biết đâu con trai ông chỉ “lạc sóng” rồi nó lại về. Nhưng điều đau đớn nhất đã đến. Đó là ngày nhận giấy báo tử của con. Ông ôm tờ giấy báo tử gào khóc kêu thương hai tiếng Hồng ơi giữa mùa đông lạnh giá. Bà con lối xóm đến chia buồn cùng khóc theo ông. Ngôi nhà ngói dâm dương rêu phong, mảnh sân gạch cũ tràn ngập đau thương. Hôm nay, trước hương hồn người đồng đội, thêm một lần nữa tôi nghẹn ngào khi nghe câu chuyện kể từ mẹ liệt sĩ

Gần 20 năm qua kể từ ngày Lê Đức Hồng hi sinh, bà Cháu luôn đau đáu một phép nhiệm màu, biết đâu anh Hồng trở về, dẫu điều ấy chẳng thể xảy ra. Tiễn tôi ra tận đầu ngõ, bà Cháu nắm chặt tay tôi bảo: “Từ ngày nó hi sinh, đêm đêm tôi vẫn mơ thấy nó trở về”.

Mai Thắng

Chia sẻ:

Bình chọn: (0 Lượt bình chọn)

Ý kiến bạn đọc (0)

Các tin khác