Hotline: 0913.842.499 | Liên hệ quảng cáo: 0945.789.363 | Email: tapchitrian@gmail.com

Trang vàng liệt sĩ

Rừng Khộp mùa thay lá

Cập nhật lúc 17:31 09/12/2018

Tôi chạy theo anh Sào giữa đội hình chiến đấu, nhưng vì hai chiếc giầy cùng chân nên thật khó chạy, bàn chân nọ cứ đập vào ống chân kia khiến tôi ngã oành oạch, có lúc ngã, tổ hợp rơi lông lốc, bám đầy đất cát, phải vừa chạy vừa thổi phù phù rồi lấy vạt áo lau đi để nghe cho rõ.

Vừa chạy, anh Sào vừa hua khẩu K54 lên động viên bộ đội:
- Tiến lên đi các em, địch nó chạy hết rồi.
Rồi anh bảo tôi:
- Anh em mình chạy lên ụ mối kia nhé.
Nói xong, anh lao lên phía trước, tôi khom lưng chạy theo anh, chiếc cần ăng ten cứ lật phật sau lưng.
Tiếng súng của cả ta và địch vẫn vang lên khắp bốn phía tạo thành một thứ âm thanh không bao giờ có trong thời bình. Đội hình chiến đấu của đại đội tiến đều giữa hai cánh. Những chàng lính trẻ, tuổi đời mới 20, 21, phần nhiều quê Thái Bình, Hà Nội, Sài Gòn…mới vào chiến trường khoảng 1,2 năm, nhưng đã trở thành những cựu binh rất nhiều kinh nghiệm trận mạc, giỏi vận động tiến công và lợi dụng địa hình địa vật. Họ bình tĩnh nổ súng và cơ động rất linh hoạt để hạn chế hiệu lực sát thương của hỏa lực đối phương.
Khi thấy đạn địch bắn đỡ rát, anh Sào lại bảo tôi:
- Mình chạy lên gốc cây kia em nhé.
Anh chạy trước, tôi lại lao theo anh.
Hai anh em nép vào một gốc cây khộp có đường kính chừng 30cm, kẻ trước người sau. Gốc cây nơi hai anh em tôi đứng lúc đó chỉ còn cách tiền duyên phòng ngự địch khoảng hơn 100m. Từ chỗ đứng, tôi nhìn rất rõ những tia lửa đầu nòng của khẩu đại liên địch đang bắn tới. Chúng bắn xối xả về hướng tiến của đại đội.
Phía sau chỗ hai anh em tôi đứng, một chiến sỹ khẩu đội cối 60 bị thương do một viên đạn bắn trúng má, viên đạn bay ngang làm vỡ xương hàm người lính, máu ở miệng anh trào ra ướt đẫm cổ và ngực áo. Anh gục xuống, anh em lôi anh vào bụi cây gần đó để băng bó. Anh chỉ ra hiệu chứ không nói được câu nào.
Bên cánh trái, một chiến sỹ khẩu đội đại liên bị đạn địch bắn gẫy một chân. Anh em trong khẩu đội đang khom người băng bó cho anh rồi gọi vận tải lên đưa anh về phía sau, Bên cánh phải, một chiến sỹ vấp mìn, bị thương vùng bụng, máu trào ra ướt đẫm chiếc áo rách te tua…
Bộ phận vận tải phải liên tục cơ động trong làn đạn địch để đưa thương binh về phía sau. Tình thế hết sức khẩn trương, đội hình tiến công của đại đội khựng lại, không thể tiến lên được.
Lúc ấy, gương mặt anh Sào bỗng nhiên đanh lại, hết sức căng thẳng. Rồi rất nhanh, từ gốc cây nơi anh em tôi đứng, anh không nói gì với tôi mà nhún người lấy đà lao nhanh sang một ụ mối lớn, chếch sang trái so với hướng tiến của đội hình khoảng 20m.
Tôi rướn người định chạy theo, nhưng thấy lúc anh chạy, đạn địch bắn “cạch, cạch” bụi mù ngay phía trước gốc cây, nên chợt nghĩ, nếu mình chạy tiếp, chắc chắn chúng sẽ không bắn trượt, nên đành dừng lại chờ cơ hội.
Từ ụ mối đang nấp, phát hiện thấy hỏa lực địch, anh Sào quát to:
- Thiện, Thiện, mày cho khẩu B41 bắn vào khẩu đại liên cho tao một phát.
Không có tiếng trả lời, chỉ có một tiếng “tách” khô khốc, rồi một vệt lửa xanh lét bay ra từ phía khẩu B41 lao về phía địch, một tiếng nổ “xẹt, đùng” vang lên. Sau tiếng nổ của viên đạn B41, khẩu đại liên của địch câm bặt. Nhưng đúng khoảnh khắc ấy, tôi nhìn thấy anh Sào ngửa người về phía sau và đổ xuống như một cây rừng bị đốn hạ.
Chú Tuấn, liên lạc từ phía sau lao đến, gọi với sang tôi với giọng lạc đi:
- Anh Điền ơi, báo về Tiểu đoàn, anh Sào bị thương rồi.
Dù đang rất lo cho anh, không biết anh bị thương thế nào, tôi dùng mật danh báo với tiểu đoàn:
- Báo cáo tiểu đoàn, đồng chí Sào, Đại đội trưởng Đại đội 11 bị thương.
Liền sau đó, Tuấn lại thét lên:
- Anh Điền ơi, anh Sào chết rồi.
Nó khóc hu hu, trông thật tội. Tôi ào đến, anh đã chết.
Khi anh ngã xuống, nghĩ rằng anh chỉ bị thương, Tuấn lấy chiếc khăn cà ma để trong ba lô định quấn lên đầu anh, nhưng lúc đỡ anh dậy mới phát hiện anh đã chết.
Viên đạn đại liên địch bắn trúng đầu anh, tạo thành một lỗ nhỏ ngay giữa trán, một dòng máu nhỏ chảy loang xuống mắt, xuống má anh. Phía sau gáy, cả hộp sọ toác ra, máu và óc trào đầy lòng bàn tay Tuấn. Người anh mềm nhũn trong vòng tay đồng đội, đôi mắt nhằm nghiền, bình thản như đang ngủ. Có lẽ anh rất hài lòng khi hỏa điểm của địch đã bị tiêu diệt, anh ra đi khi chiến thắng đã rất gần.
Tôi sững sờ, mới trước đây mấy phút thôi, anh bên cạnh tôi, vừa chạy vừa chỉ huy bộ đội, giọng anh ấm áp truyền cho anh em dũng khí để xông lên tiêu diệt quân thù. Ở anh, vừa toát lên sự dũng mãnh, quyết tâm của một vị chỉ huy, nhưng lại rất tình cảm với anh em ngay cả lúc rất nguy cấp. Ngay trong trận đánh, anh vẫn truyền đến anh em những tình cảm thân thương như nói với những đứa em trong gia đình “tiến lên đi các em, địch nó chạy hết rồi”…
Vậy mà giờ đây, anh nằm bất động, không nói năng gì. Thương xót quá mà biết làm sao được.
Khoảng 5 phút sau khi anh Sào hy sinh, bộ đội ta hoàn toàn làm chủ trận địa. Chúng tôi ào lên mặt chiến hào của chúng. Một cảnh tượng tan hoang đến ghê rợn, máu me bê bết loang đỏ trên mặt đất, những chiếc lều xiêu vẹo treo đầy những bộ quần áo rằn ri còn bê bết máu, những vệt kéo xác chết hằn thành những đường ngoằn ngoèo trên mặt bùn ven hồ, những tấm băng trắng loang lổ máu vương vãi, mùi máu trộn lẫn mùi thuốc súng tạo thành một thứ hợp chất tanh nồng rất khủng khiếp cứ váng vất trong không gian.
Ngay trên mặt chiến hào, ba tên địch chết bị bỏ lại nằm với những tư thế khác nhau. Đạn dược, tăng võng và cả những hộp cá của Thái Lan vứt lăn lóc khắp nơi.
Phía sau ụ mối cạnh mép nước, một tên địch bị thương, nằm ngửa trên mặt đất, một bên đùi bị gãy, xương trồi lên vì chưa được băng bó, miệng méo xệch, hai tay chắp vào nhau van laỵ, nó kêu “boòng, boòng” (anh, anh…) khi thấy bộ đội ta tiến đến.
Một người lính nhào lên, nhìn chăm chăm vào mặt tên lính, anh căm phẫn vì cách đây mấy phút, chúng điên cuồng chống cự, bắn chết anh Sào và những đồng đội của mình, nên dù biết là vi phạm chính sách đối với tù hàng binh, mắt anh trợn trừng nhìn tên địch bị thương, từ từ mở nấc liên thanh khẩu AK đang kẹp bên sườn, chĩa thẳng nòng súng vào mặt nó, vừa nhả đạn vừa nghiến răng hét đến lạc cả giọng:
- Boòng này, boòng này. Tổ cha chúng mày…
Xác tên địch nảy lên theo từng nhịp bắn. Máu của nó xối ra tung tóe trên mặt đất và bắn cả vào gương mặt đang căm phẫn của anh.

Nguyễn Điền

Chia sẻ:

Bình chọn: (0 Lượt bình chọn)

Ý kiến bạn đọc (0)

Các tin khác