Hotline: 0913.842.499 | Liên hệ quảng cáo: 06.969.4582 | Email: tapchitrian@gmail.com

Văn hóa - Văn nghệ

Chùm thơ nhiều tác giả

Cập nhật lúc 13:41 27/07/2019

Tạp chí điện tử Tri Ân xin giới thiệu đến bạn đọc Chùm thơ do nhiều tác giả sáng tác.

Ngủ đi anh

 Mỹ Lệ

Ngủ đi anh...đừng gác nữa biên thùy
Nơi trận tuyến...người ơi đừng gác nữa 
Tạm quên hết thời đạn bom khói lửa
Về quê nhà cho thỏa nỗi chờ mong

Em đã chờ hết nắng hạ sang đông 
Chỉ nỗi nhớ chất chồng lên nỗi nhớ
Mùa nối mùa em nghẹn ngào trăn trở 
Chiến trường xưa anh ở lại không về

Nắm xương tàn anh gửi chốn sơn khê
Hồn lạnh lẽo giữa bốn bề quạnh vắng 
Vẫn canh giữ non sông trong thầm lặng 
Rồi mỉm cười tựa nắng đẹp vùng biên

Em nguyện cầu anh mãi được an yên
Nơi vách núi đất mẹ hiền ấp ủ
Máu đã thấm chiến hào xưa còn đó
Bão tố qua đi....Đất nước đã trở mình

*Đồi thịt băm giờ phủ kín màu xanh 
* Lò Vôi cũ đã thanh bình êm ả
Tiếng con trẻ tiếng trống trường rộn rã
Ngủ đi anh

                Ngủ đi anh

                                   đừng gác nữa 

                                               linh hồn !
                                                                     Nửa Vầng Trăng

                                                                                         

 

Đón Anh về

Chiều Tím

Anh ra đi vào một chiều đông lạnh
Sau một trận đánh giữa đất Củ chi
Anh đã nằm lại bên một đồi si
Nấm mộ xanh ,ngày ngày hương vẫn tỏa!

Đồng đội của anh,vài người nằm cạnh đó
Vẫn cùng nhau ôn lại những ngày qua
Kể nhau nghe về miền quê rất xa
Có dòng sông bến đò ai vẫn đợi!

 

Bà mẹ già vẫn nhớ thương vời vợi
Cứ chiều chiều ra cửa đứng chờ con
Bước chân mẹ đi,lối cũng phải mòn
Thương người con,không bao giờ trở lại!


Ở nơi ấy ,anh nhớ hoài khắc khoải
Mong được về bên xóm nhỏ thân yêu
Nghe lời mẹ ru cứ mỗi buổi chiều
Như ngày xưa, tuổi anh còn thơ dại!


Và chiều nay,một chiều buồn tê tái
Đón anh về trong khắc khoải nhớ mong
Củ Chi ơi! Đất mẹ anh hùng
Hãy chia tay người con về bên mẹ!


Vành tang trắng như một lời tuyên thệ
Các anh ơi,những liệt sỹ vô danh
Những người con với ước vọng chưa thành
Đã xả thân, cho đất trời xanh mãi!


Thắp nén trầm hương, giơ tay tôi vái
Chúc các anh ở lại với ngàn thu
Đất nước hôm nay đã sạch bóng thù
Vĩnh biệt anh,với lời ru muôn thuở!

 

 

Con về với Mẹ - Mẹ ơi!

Tòng quân tuổi mới thanh xuân

Lo chưa tới, ngủ quên ăn ... Có lần

Con đi vì Nước, vì dân

Sống cùng bom đạn ... khó khăn chẳng lùi

Chỉ thương Mẹ lắm, mẹ ơi

Nhớ con , mẹ chịu ngậm ngùi nỗi đau

Con còn anh trước, em sau

Bao nhiêu đồng đội chung câu kết đoàn

Chiến tranh nhà nát, cửa tan ...

Đầu rơi, máu chảy ... Tan hoang cửa nhà !

Hòa bình con vẫn ở xa

Trường Sơn rừng thẳm ... Sương sa sớm chiều

Càng thương nhớ Mẹ kính yêu

Nhưng bao đồng chí mến yêu nằm cùng !

Bữa nay còn được xa rừng

Trong vòng tay Mẹ - sống cùng quê hương

Thân con còn chút nắm xương

Cũng là cốt nhục ... Mẹ từng sinh ra

Mẹ ơi! lau giọt lệ đi

Lời thề con chọn những khi chiến trường

Sống vinh quang - Chết can trường

Chứ không chịu nhục như phường " áo cơm "

Tuổi con mãi mãi thanh xuân

Ngày đêm bên Mẹ ngàn lần yêu thương !

 

 

Ru đất 

Nguyễn Phú Ninh

Ngày đi con mẹ đủ đầy 
Ngày về còn một chút này - Nhỏ nhoi :
Nắm đất ở chỗ bom rơi
Lẫn vào hương khói là lời mẹ ru !

 

 

 

Về đi Mẹ ơi

 Hùng Vương

Bao năm rồi mẹ vẫn ở nơi đây 
Bên mộ anh... Dáng mẹ gầy nức nở
Rồi lặng im... Để nghe từng hơi thở 
Của người con... Đang nằm dưới mộ

Mẹ về đi.... Con đã nói bao lần
Sao mà Mẹ... Lại không nghe con nói 
Nơi linh thiêng... Con trai của Mẹ gọi 
Cõi Âm Dương... Chia cắt mẹ con mình.

Mẹ về đi... Sao ngồi đó một mình 
Con đi xa... Không về bên mẹ được 
Trong tim con... Trọn tình yêu Non Nước 
Mẹ đừng buồn... Đừng khóc nữa mẹ nha.

Về đi mẹ.... Xin Mẹ hãy về nhà 
Ở ngoài này... Một mình trời lạnh lắm 
Con đã có... Đồng đội con bên cạnh 
Mẹ đừng buồn... Đừng khóc Mẹ nha.

Con xin Mẹ... Mẹ hãy trở về nhà 
Xong trận chiến con sẽ về ...con hứa
Mẹ ơi Mẹ! Xin mẹ đừng khóc nữa... 
Con đi đây... Đồng đội vẫn đang chờ.

 

 

Thơ gửi Cha

Bích Ngọc Lê

Cha lên đường buổi ấy cuối mùa đông
Trời se lạnh gió luồn qua manh áo
Cha có biết lòng ai thầm mách bảo 
Một mầm non được tạo hoá thành hình.

Mẹ đợi chờ đón bé nhỏ sinh linh
Được gắn kết bởi tình yêu chung thủy
Suốt năm tháng mẹ kiên gan bền bỉ 
Vững niềm tin tâm trí chẳng phai mờ.

Vào một ngày vừa sáng sớm tinh mơ
Mẹ sinh hạ một bé thơ đỏ hỏn
Phút hạnh phúc mẹ giang tay chào đón 
Nựng con yêu ôm ấp gọn vào lòng.

Rồi từng ngày mẹ mòn mỏi ngóng trông
Tay gặt hái chờ chồng nơi chiến trận 
Nghe đài báo giặc điên cuồng gây hấn 
Quân dân mình vẫn hăng hái tiến lên.

Ngày Non Sông thống nhất cả hai miền 
Mẹ sung sướng trong niềm vui phấn khởi
Đón cha về để thoả lòng mong đợi
Bao đêm trường mẹ vời vợi nhớ thương.

Có ngờ đâu cha nằm lại chiến trường 
Khi đơn vị khẩn trương vào trận lớn
Mẹ chết lặng lòng vô cùng đau đớn
Nước mắt trào trong tiếng nấc xót xa.

40 năm trên mảnh đất quê nhà
Vẫn lưu lại ngày tiễn cha năm ấy 
Mẹ của con bao năm vẫn ở vậy
Chỉ một mình nuôi con đấy cha ơi.

 

 

 

Chia sẻ:

Các tin khác