Hotline: 0913.842.499 | Liên hệ quảng cáo: 0945.789.363 | Email: tapchitrian@gmail.com

Văn hóa - Văn nghệ

Nghệ sĩ Nguyễn Hữu Ninh

Cập nhật lúc 21:45 04/11/2016

Nghệ sĩ Nguyễn Hữu Ninh cùng trẻ em vùng cao

Nghệ sĩ đa tài Nguyễn Hữu Ninh là nhà giáo nhưng giỏi cả viết báo, làm thơ hay, sáng tác ca khúc có những nét nhạc riêng... Không chỉ thế, ông còn là một nhiếp ảnh gia thu cả đất trời vào trong ống kính, rồi biến hóa thiên nhiên, cuộc sống... với ánh sáng huyền ảo trong hộp đen một cách tài tình, để tạo nên tác phẩm nhiếp ảnh mang cả chất thơ, giàu chất nhạc và lung linh sắc màu của hội họa.

Theo cha mẹ từ đất mỏ Quảng Ninh lên Hà Giang đi kháng chiến, ngay từ tuổi ấu thơ, ông đã gắn bó máu thịt với vùng cao nguyên đá, với những cây ngô mọc lên từ hốc đá, với tà áo rực rỡ của những thiếu nữ dân tộc, với điệu khèn gọi bạn... với cuộc sống gian khó của người vùng cao và những nét văn hóa đặc sắc của các dân tộc Hà Giang. Ông trở thành người con của vùng đất này và dâng hiến cả cuộc đời lao động nghệ thuật cho quê hương mới. Ông phải lòng và kết duyên cùng cô gái Tày xinh đẹp quê ở Bắc Quang. Ông đã có một gia đình hạnh phúc, có bốn cô con gái xinh đẹp. Nghệ danh của ông là Nguyễn Kiều, nên các con gái ông đều lấy tên đệm là Kiều, họ như được gửi gắm một phần tâm hồn của người cha.

Nghệ sĩ Nguyễn Hữu Ninh, sinh năm 1943, cầm tinh con dê vàng – Quý Mùi. Ông đã từng làm thầy giáo dạy toán, Phó Chánh Văn phòng UBND tỉnh, Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Hà Giang. Nay đã cao tuổi nhưng ông vẫn không ngừng lao động. Chào tuổi 70, ông cho xuất bản tập ảnh – thơ trang trọng, công phu làm nhiều người bất ngờ. Ngoài tuổi 70, ông vẫn đi khắp các vùng quê, xuôi ngược Bắc Quang, Vị Xuyên, Xí Mần, Hoàng Xu Phì...vẫn tham gia công việc: Phó Chủ tịch Hội Khuyến học, Chủ tịch hội cựu giáo chức tỉnh Hà Giang, Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật thành phố Hà Giang.

“Lên lão rồi việc đời còn gánh

Đôi vai gầy việc nước chưa buông

Tâm tài hai chữ luôn rèn luyện

Sự nghiệp trồng người vẫn gắng công”.

...Đây là quan niệm sống của ông. Thật đáng kính trọng. Tạp chí Tri Ân xin trân trọng giới thiệu một số tác phẩm trong tập thơ - ảnh với tên gọi “Sắc màu Cao nguyên đá” của ông.

      ANH KHÔNG TRỞ VỀ

 

 Anh ra trận

 Bên chiếc nôi tre mẹ lặng im

 Bấm đốt ngón tay

 Tính ngày, tính tháng.

 

 Những sợi nắng nhạt dần

          Theo chiều nghiêng bóng núi

 Lưng mẹ còng

         Theo năm tháng ngóng trông.

 

 Anh không trở về

 Cô bạn cùng lớp

 Cô giáo trường làng

 Gạt nước măt lên xe hoa

 Ôm bó hồng nhung nhớ mùi

                                           hoa bưởi.

 

 Chiến tranh đã lùi xa

 Đất nước thanh bình

 Anh không trở về

 Trên ba mươi năm

 Bát cơm quê hàng ngày mẹ vẫn đợi

 Trong giờ Sử bà giáo làng lệ rơi

 

 Anh không trở về

 Cây đa đầu làng

 Nhớ anh

 Giấu nụ hôn đầu của người ra trận

 Chiều ấy, mưa ngâu.

             

   Chiều phố Cáo

 

   CHIỀU PHỐ CỔ

 

 Anh lên cao nguyên

                         thăm phố cổ

 Mái ngói rêu phong

                         thời gian trầm mặc

 Ngôi nhà trình tường

                    ấm nồng năm thế hệ

 Lưng địu hương núi

                     nhịp bước vô tình

                                   đợi bình minh

                                               lên nương

 Tiếng sáo nghiêng bay

                    gọi ký ức hoàng hôn

                                                  xuống bản

 Bàn tay xe lạnh

           Cô gái Mông

                    mái tóc trả nợ đời

                              nhớ vàng son quá khứ

 Nắng xoải bóng vàng

                   đường làng

                            thơm mùi ngô, mùi rạ

 Rượu Há ía bâng khuâng

                  phiên chợ tình ngất ngây

                                    thi nhân rắc thơ

                                                      vào mây núi

 Nghe trong chiều

                    tiếng đàn môi

                                     bên suối

                                               đếm giọt

                                                          sương rơi.

                  

           

               Chiều sâu thời gian

 

LỜI MẸ DẠY

 

Mẹ dạy con

Sống như cây rừng mọc thẳng

Không nghiêng ngả trước gió cả mưa nguồn

Không như con hươu, con nai, con hoẵng

Gặp vạt cỏ non quên lối, quên đàn

 

Mẹ dạy con

Khi lạc giữa rừng sâu

Ngẩng cao đầu

Hướng về phương trời mọc

Nơi ấy có hình cong dáng mẹ

Có cánh diều no gió giữa chiều quê

Có lũy tre trĩu nặng những cánh cò

Có cô Tấm ngày xưa lo việc nhà việc nước

Để hôm nay day dứt một lời ru

 

Lời mẹ dạy con luôn ghi nhớ

Giữa đời thường con vẫn là con

Vẫn là đứa con ngoan của mẹ

 

Mỗi bước con đi, mỗi miền con đến

Có dấu chân cha những năm kháng chiến

Mỗi điều con nghĩ, mỗi việc con làm

Có lời ru của mẹ những đêm đông

 

“Công cha như núi Thái Sơn

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”

Mặt trăng của mẹ  

 

      TRƯỚC GƯƠNG

 

    Tôi đứng trước gương

                          tự ngắm mình

    Thấy trong gương

                         một con người khác

     Mái tóc bạc

                          nhuộm màu năm tháng

     Vết chân chim, gạch nối thời gian

                           hằn sâu trên trán

 

     Tôi đứng trước gương

                         tìm lại mình

    Tuổi thanh xuân băng rừng, lội suối

                        leo dốc trèo đèo

                            đá tai mèo, bàn chân chai sạn

    Cõng chữ Bác Hồ lên nương

                         ươm mầm xanh cuộc sống

    Địu chữ của Đảng xuống bản

                         gieo niềm tin hy vọng

   Trên bốn mươi năm không một phút riêng tư

   Không một lần ân hận

   Chỉ có nụ cười em nhỏ trước những mùa thi

 

   Tôi đứng trước gương

                       tự soi mình

   Thấy trong gương vẹn nguyên một nhà giáo

   Trong trái tim

   Vẫn còn hòn than âm ỉ cháy

   Và một tấm lòng

   Tròn trịa một vầng trăng

 

NGƯỜI MẸ VÙNG CAO

 

 Dáng mẹ nghiêng

 Dáng núi thẳng

 Tóc mẹ trắng, tóc núi xanh

 Mẹ còng lưng tra hạt ngô

             trong hốc đá,

                  tra hạt lanh trên vách núi

              chênh vênh

 Trên hai mươi năm

 Chưa một đêm mẹ tròn giấc

 Lo ngày mai

 Chắt trong hốc đá

                những giọt sữa ngô

 Nâng bước chân con

                chập chững vào đời,

 Chắt trong khe đá

               những giọt nước trắng trong

 Đun cho con nồi nước lá thơm

                                      gội đầu

 Sau mỗi ngày dãi dầu mưa nắng

 Bàn tay mẹ ráp khô

 Dạy con biết xe lanh dệt vải

 Bàn tay mẹ mềm mại

 Dạy con biết trèo lên mái nhà đảo ngói

 

 

 Trên ba mươi năm cha đi đánh giặc

 Những đêm bão dông

 Mẹ chống trời bằng chiếc lưng còng

                                  vò võ ngóng trông

 Và mỗi ngày khi mặt trời xuống núi

 Mẹ đứng trên mỏm đá đầu làng

 Nhìn về phương Nam

                                âm thầm thương nhớ

 Mẹ đứng trên đá

 Gom bốn mùa xuân, hạ thu, đông

 Gom mưa nắng nhọc nhằn

 Cháy bỏng,

                    nuôi con

                                  chờ chồng.

 

Chia sẻ:

Bình chọn: (0 Lượt bình chọn)

Ý kiến bạn đọc (0)

Các tin khác