Hotline: 0913.842.499 | Liên hệ quảng cáo: 0945.789.363 | Email: tapchitrian@gmail.com

Văn hóa - Văn nghệ

Những bài thơ kỷ niệm "thời hoa Đỏ"

Cập nhật lúc 10:15 29/10/2018

Thiếu tá Đặng Hà Thụy là học sinh Sài Gòn (quê ở Bình Định) nhẩy vô rừng theo quân giải phóng khi ông 17 tuổi. Từ đó ông lăn lộn chiến đấu ở quê hương. Miền Nam được giải phóng, ông về với đời thường ông không nguôi thương nhớ nhưng đồng đội đã mất. Ông viết hồi ký, ông làm thơ, ông đi tìm đồng đội. Tuổi già ông không đi xa được nữa, con ông chỉ "cho phép" ông đi lại trong bán kính 50 km, thì ông tư vấn cho thân nhân liệt sĩ đi tìm đồng đội đã khuất của mình. Mời mọi người đọc thơ ông viết để trải lòng mình.

DĨ   VÃNG

Chiến tranh đã đi qua
Tôi trở về với cánh rừng xưa
Trong những cuộc tìm
Tìm Đồng đội,tìm kỷ niệm thời trai trẻ
Tìm sợi tơ vương của một thời chiến trận

Chiến trường cũ - những khúc chiến hào…
Giờ đã chìm trong lá ủ
Lối quân đi, giờ lau phủ rêu phong.
Vách đá lưng đồi, xưa qua đây ba lô nặng tựa nhau
Dấu dép cao - su khoét mòn khe đá
Nhánh suối khô chia ngụm nước cầm hơi
Những năm tháng giặc truy lùng
Hãy còn đó …tôi như người xa lạ

Tôi vẫn cố lùng sâu theo lối cũ
Trước hoàng hôn nghe se lạnh gió rừng
Để nơi đâu trong lòng đất các anh nằm
Nghe vọng về âm vang một thời lửa đạn
Để kẻ mất người còn gặp lại trong tôi.
Để vơi đi niềm yêu thương - nuối tiếc!

Ngày qua bến sông Trinh tìm nơi có dấu chân
Dòng sông ngày ấy …cuộc chia ly chưa biết hẹn
Thuở em tuổi mười lăm, tôi thư sinh vào lính
 Đã đôi lần ra trận
Em chưa biết yêu, nhưng tôi đã yêu
Nếu trong em chưa là mối tình đầu
Trọn đời tôi, em mãi là sân ga nhỏ.
Sao quên được - cái hôn đầu
Vụng trộm …thiết tha…hối hả
Em ngẩn ngơ thơ dại vô tình
Sau giây phút rồi em lên phương Bắc
Tôi cùng đoàn quân xuôi nước xuống phương Nam.

Từ đó mình cách xa mãi mãi
Em nơi đầu sông, tôi lưu lạc chiến trường
Bất chợt - trên những chặn hành quân
Bên bải cát dài dấu chân ai thon nhỏ
Tựa dấu chân em không  dép ngày nào
Trong yêu thương tôi ngộ nhận vô tình
Như em vừa thoáng bước đâu đây!
Rồi thẩn thờ đứng lặng ngắm dấu chân
Ôi cái dại dột…mông lung thời lính trẻ
Và…Gió nổi, mặt sông dậy những đợt song xô
Chầm chậm xóa dấu chân trên cát ướt nhạt nhòa
Lòng trào dâng cơn sóng buồn vô cớ
Liên tưởng chuyện  “ dã tràng xe cát”   
Chim đậu sao không bắt để giờ tiếc chim bay?

Chuyện thuở ấy thoáng qua
Sao cứ vấn vương tôi mãi?
Dấu chân theo tôi suốt cuộc đời
Dù tháng năm trôi nổi giữa súng bom
Dù thời gian tóc điểm màu sương
Xế cuộc đời sao tôi lại đi tìm
Sao không tìm nơi đâu nếu còn em?
Trên trái đất tròn hay em đã về sao Kim sao Hỏa
  
Không tìm em lại đi tìm dấu bàn chân
Khi bụi thời gian đã phủ phàng bôi xóa
Cát bờ sông năm xưa đã hòa vào biển cả

Thôi đành chấp nhận cuộc tìm vô vọng
Vĩnh biệt dòng sông, một cuộc tình
Còn nơi đâu em có nhớ chuyện ngày xưa
Làm sao em biết chuyện dấu chân trên cát
Làm sao biết trong tôi luyến tiếc
Một dòng sông chở nặng một đời người

Giữa tôi và em giờ là ánh sao xa
Là màn đêm và dải ngân- hà ngăn cách
Là khoảnh khắc trong mơ
Là núi cao vực thẳm hay lẽ đời nghiệt ngã
    
Thôi nhé! Không gian - thời gian đâu để tìm nhau nữa?
Xin giữ mãi trong tôi dấu chân trong dĩ vãng.

BÀI THƠ KHÔNG TÊN

Đi đi em
Hãy cùng anh về lại quê em
Một vùng đất khô cằn sỏi đá
Tìm lại khúc sông - bến nước thuở nào
Những đêm trường lặn lội dưới hỏa - châu
Những ngọn núi hoang sơ chưa lành vết đạn
Sao bây giờ xa lạ quá em ơi!

Quê em không phải quê anh
Cuộc chiến dài đã cho anh thành máu thịt
Anh trở về hay là chết cũng từ đây
Bao yêu thương tiếc nuối cũng nơi này
Đồng đội không về sao tính được
Rời khỏi tầm tay tất cả …em ơi.

 

    

 

 

NHỚ

Nhớ những cánh rừng thâm - u xa lạ
Biết nơi đâu lưu dấu những hình hài
Nhớ dòng sông xanh  bãi cát vàng nắng trải
Thác bạc đầu nước vẫn chảy về đâu?
Con đường mòn giữa rừng đêm dài hun hút
Một ngã ba biết chọn hướng đi nào
Cám ơn ai đã bỏ quên cành lá
Để đời ta không lạc bước giữa trùng vây
Xin giữ lại trong ta miền ký ức!

CÓ HAY KHÔNG

Đừng tin em ơi; Đừng tin !
Có hay không chuyện Thiên đường và Địa ngục.
Tất cả do con người sắp đặt.
Đừng ăn cơm dưới đất mà nói chuyện trên trời!
Bởi lòng đất là lửa thiêu ngàn độ.
Vũ trụ kia là vô tận bao la
Ai cũng chỉ là người trần mắt thịt.
Đã ai chết rồi còn trở lại hay chưa?
Tàu vũ trụ cũng mới bay quanh quĩ đạo,
Còn lâu mới đến những vì sao…
Đáng sợ hơn khi phải chui xuống đất.
Chỉ đến khi phải đối mặt cỗ quan tài!
À! Suy cho cùng, có đấy! Ở quanh ta có đủ
Có cả thiên đường và địa ngục đan xen.
Trên mỗi quốc gia, trong mỗi ngôi nhà
Cả trong cõi lòng ta!
Ở đâu có sống yêu thương, bình đẳng.
Là ở đó chốn thiên đường mơ ước.
Dẫu xa nhau mà nghĩ về nhau tốt
Là sống với thiên đường rồi đó em ơi.
Người với người mà hận thù bóc lột.
Trong một nhà cũng có áp bức bất công.
Nơi đó chính là: Trần gian – địa ngục
Trong giấc ngủ ta mơ có Thiên đường và Địa ngục…
C.Mác đã bảo: “có hay không
Hơi đâu mà cãi nhau cho mệt.
Ở trên đời hãy sống tốt cho nhau
Đến lúc chết có hay không rồi sẽ rõ!”

NGÀY ĐÓ

Ngày tôi đi vào lính
Mẹ tôi đã qua đời
Cha tôi khuất xa vời
Bên kia miền Vĩ tuyến

Lính tôi không là  lính
Không sắc phục màu vùng
Không cấp hàm ve áo

Lính tôi từ ruộng đồng
Từ mái trường tuổi thơ
Ra đi giữa đêm trường
Gian nhà tranh bốc lửa
Không người thân tiễn đưa
Hành trang tôi mang theo
Là tình yêu đất Mẹ
Hờn căm lũ bạo tàn…

Lính tôi thương nhau lắm
Vì lý tưởng chung vui
Anh cùng tôi đánh giặc
Triền miên năm tháng dài
Giữa rừng sâu núi cao
Tuổi xuân đời trôi nổi
Dù biết ngày trở về..

Bao dòng sông đã qua
Bao cánh rừng trú ngụ
Những làng xóm hoang tàn
Trọn đời nhớ khôn nguôi
Xế chiều thấy tiếc nuối
Bao kỷ niệm buồn vui
Yêu thương trong tiếng súng
Tìm nhau giữa bom rơi
Cuộc đời đâu ngờ rằng
Mười lăm năm chinh chiến
Tôi về gần Mẹ – Cha
Bạn nằm lại rừng già!
Dấu mộ xoá đi rồi
Khói hương nào vươn tới ?

Thời hoa đỏ đi qua
Mái tóc ngả màu sương
Ngoảnh nhìn về quá khứ
Ôi thương lắm cuộc đời
Yêu thương… hận thù
Vẫn cày xới trong tôi
Trái tim chai sạm rồi
Còn luyến tiếc khôn nguôi...

 

 

 

 

                                                            Đặng Hà Thuỵ

 

 

Chia sẻ:

Bình chọn: (0 Lượt bình chọn)

Ý kiến bạn đọc (0)

Các tin khác