Hotline: 0913.842.499 | Liên hệ quảng cáo: 0945.789.363 | Email: tapchitrian@gmail.com

Văn hóa - Văn nghệ

Thơ: GIỌT THƠ THÁNG 8

Cập nhật lúc 16:50 07/08/2018

Chàng trai - Nguyễn Kim Ngọc (bút danh Kim Ngọc) đã làm thơ đăng trên trang mạng xã hội nhiều bài thơ tình về tuổi đôi mươi. Với sự hồn nhiên yêu đời, lối viết tự do phóng khoáng đã chạm “khẽ” vào trái tim nhiều độc giả. Tạp chí TRI ÂN trân trọng giới thiệu chùm thơ của anh, viết về cái buổi ban đầu lưu luyến ấy.

NHỚ

Người ta nhớ gió nhớ mây

Anh nhớ cô bán cái say cho đời

Chén đầu vui một trận cười

Hết chai là cả đất trời ngả nghiêng.

 

Tưởng mình lạc chốn Thần tiên 

Khi tỉnh mới thấy vẫn miền Trần gian

Sự đời sao lắm đa đoan

Tại cô bán rượu, tại nàng tiên thơ

 

Tỉnh, say đến tận bây giờ

Thanh thiên bạch nhật vẫn ngờ chiêm bao ...

 

 

GIỌT THƠ THÁNG 8 ...

Tháng 8 đến và mùa thu cũng đến 

Cúc đẫm vàng trong cái gió heo may

Lá khẽ rụng trên phố chiều nhạt nắng

Ở đâu đây nỗi nhớ vẫn đong đầy.

 

Trời mát dịu, tách cà phê sắp cạn

Bản tình ca da diết chạm con tim 

Trên phố nhỏ tôi hối hả đi tìm 

Những kỷ niệm mà ngày xưa lạc mất

 

Ôi tháng 8, Thu gom buồn về cất

Gió lang thang lạc giữa những cuộc hẹn hò

Cái đêm ấy, cỏ và người thổn thức

Em thành đàn bà, trăng đỏ một giọt thơ.

 

 

GIẤU

Phố giấu gì trong se lạnh sáng nay

Em giấu gì sau vai gầy, tóc rối

Giọt nước mắt còn vương đêm nóng hổi

Nỗi nhớ một người vẫn đọng trên môi 

 

 

TIỄN KHÁCH ... 

Nhẹ nhàng nắng nhạt, gió hanh

Hồ Gươm làn nước biếc xanh cựa mình

Phố phường mờ ảo lung linh

Thiên Nga dang cánh rùng mình, lạnh không ...?

 

Hàng cây trầm mặc dưới đông

Như chờ chút nắng ấm nồng hôm nao

Nghinh phong trong cõi hanh hao 

Dệt lên tình khúc ngọt ngào tiễn em ...

 

NHÂN - DUYÊN

Nụ hôn đầu vụng dại

Trao nhau cũng vội vàng

Tim dập dồn hơi thở

Bóng tối cùng hân hoan

 

Nếu ai đó nói rằng

Sẽ ở bên bạn mãi

Xin hãy chớ vội mừng

Kẻo nhỡ mai... rồi tội

 

Không hẳn người nói dối

Nhưng "mãi" là bao xa

Cuộc đời vô thường vậy

Chớp mắt khi đã là ...

 

Đời hai chữ nhân - duyên 

Cũng là điều hữu hạn 

Thấu hiểu chân lý này 

Để lòng mình thanh thản

 

HƯƠNG THU

Thu về hương cốm khéo thơm 

Heo may len mặt Hồ Gươm chớm buồn 

Em cầm giọt mát hơi sương 

Tay anh nghiêng cả con đường trên vai.

 

ÔI ...

Ôi những ngày cuối năm

Luôn dập dồn hơi thở

Nhịp sống bỗng nhanh hơn

Giữa những ngày lạnh, gió.

 

Đào, mai đang gõ cửa

Quất rủng rỉnh hiên nhà 

Cả phố phường rực rỡ

Chen chân người và hoa

 

THÈM ...

Cũng thèm một chút ngả nghiêng 

Để rơi để rụng chung chiêng với người 

Đêm qua chẳng có ai mời 

Mình ta uống cạn những lời thở than.

 

Cũng thèm một chút đa mang 

Để ta nâng chén lầm than với đời 

Mai sau còn có ai mời 

Cho ta uống hết nửa đời ....

Ngả nghiêng ...

 

ĐỢI

Tớ vẫn chờ, cậu có trở lại không ?

Góc phố xưa, con đường mòn thuở trước 

Dù ngày nắng hay mưa về đẫm nước 

Tớ vẫn đợi, lời hẹn ước khi xưa ... 

PHÔI PHA

Người khẽ rót tình ca buồn trên phố 

Giọt tương tư rơi rụng cánh ban tàn 

Ta hứng lại bâng khuâng còn run lạnh

Tưới lên màu rêu cũ đã phôi pha ..

 

 

 

MƯA

Thành phố ngày mưa dầm

Bầu trời thật âm u 

Những hàng cây nhỏ nước

Ti tách trước hiên nhà

 

Những dòng xe trôi qua

Ầm ào như tiếng sóng

Những ánh đèn còn sáng

Lẫn hạt mưa vô tình

 

Thấp thoáng có bóng hình

Mẹ chở con tới lớp

Sao mưa dầm không ngớt

Hai mẹ con ướt rồi

 

Quán nhỏ, bà bán xôi

Co ro ngồi chờ khách

Trên đường bác xích lô

Gò lưng cần mẫn đạp

 

Có người nghêu ngao hát

Bài “Duyên phận” thật buồn

Quán cà phê vắng khách

Mịt mờ trong hơi sương.

 

Những kỷ niệm yêu thương

Cùng mưa dầm sống dậy

Em ở đâu giờ này?

Lạc nhau, từ ngày ấy ...

 

 

ƯỚC

Ước làm giọt nắng

Đậu dưới gốc cây

Ngắm em nhẩy dây

Cười tươi lấp loá...

 

Ước gì anh hoá

Triệu chiếc lá xanh

Buổi sáng trong lành

Bình yên em hát...

 

Đồng quê rào rạt

Dập dìu nắng mai

Đất trời thiên thai

Tình ca êm ái...

 

Em thời con gái

Dịu hơn sương mai

Anh suốt đời trai

Yêu hoài không hết 

 

 

NHỚ EM

Ta nhớ em... khói thuốc

Ta tìm em... men cay

Ta nợ em kiếp trước 

Nên khó xa kiếp này.

 

Lại một đêm mất ngủ

Lại bạn cùng hao hư

Lại võ vàng tâm sự

Xác, thân ôi mệt nhừ

 

Màn đêm như mắt ướt

Cũng biết buồn đấy ư

Mi làm ta bước hụt 

Mi khiến ta chần chừ...

 

Tựa lưng vào bức vách

Bóng la đà như say

Cố tìm cơn mộng rách

Thêm một lần mộng bay ...!

 

 

ĐÃ ...?

Đã ai như lá rụng

Trong một ngày đầy mưa

Nhiều khi thành xa lạ

Như một giọt âm thừa

 

Đã ai thành cỏ úa

Buổi trời đất giao mùa

Khép mình trong cơn nắng

Không còn màu, hương xưa

 

Đã ai nghe vỡ vụn

Giọt hư ảo bên đời

Tiếng chuông chùa xa vọng

Nhanh chìm vào chơi vơi

 

Đời càng nhiều ngang trái

Càng sâu lắng nồng say

Cứ bước đi mạnh mẽ

Đừng ngao ngán thở dài ...

 


Kim Ngọc

Chia sẻ:

Bình chọn: (0 Lượt bình chọn)

Ý kiến bạn đọc (0)

Các tin khác