Hotline: 0913.842.499 | Liên hệ quảng cáo: 06.969.4582 | Email: tapchitrian@gmail.com

Văn hóa - Văn nghệ

Thơ - Tạ Quang Dư

Cập nhật lúc 15:34 10/10/2019

Đại tá, nguyên Phó Ban chỉ huy quân sự Thành phố Vinh _ Tạ Quang Dư, sinh năm 1951 tại Hưng Lĩnh, Hưng Nguyên, Nghệ An nhập ngũ tháng 4.1970. Ông tham gia đánh Mỹ ở chiến trường Miền Nam, đánh bành trướng ở Biên giới phía Bắc. Ông nghỉ hưu rồi tham gia và làm Chủ tịch Hội nạn nhân chất độc da cam/Dioxin Thành phố Vinh. Ông yêu thơ văn và cũng thường viết văn làm Thơ. Nhân dịp ông nhận huy hiệu 50 năm tuổi Đảng, Tạp chí điện tử Tri Ân trân trọng đăng chùm Thơ của ông.

THƠ VIẾT TRÊN MÂY

Tôi đã viết vần thơ trong lòng đất

Dưới chiến hào địa đạo đêm đen ( 1 )
Có vần thơ viết vội giữa đường biên ( 2 )
Bên cột mốc khét mù thuốc súng

Có vần thơ dập dềnh theo sóng
Bên công trình phòng thủ đảo xa
Đêm sóng thần cơn bão tràn qua
Pháo K3 tưởng chừng rơi xuống Biển ( 3 )

Đời người lính đã đi , đã đến
Trăm miền quê yêu mến lạ Kỳ
Gót không mòn sau mỗi chuyến đi
Những ký ức ùa về qua năm tháng

Ôi !
Sáng nay trên trời cao ngập nắng
Ta cưỡi mây lên tận chín tầng
Nhìn nước non mình lòng dạ lâng lâng
Ai đang vẽ ngàn bức tranh Thủy mạc

Cuộc đời ta đi theo con đường Bác
Càng hiểu mình qua đất nước thân thương
Bom đạn chiến tranh bão lũ can trường
Đã thắm lại sắc hương nàng Tiên Nữ

Thật tự hào đất nước Việt Nam ta

 

Ghi chú : ( 1 ) một số bài viết trong những ngày ở Quảng Trị

( 2 ) Những bài viết trong thời gian trên biên giới Lạng Sơn
( 3 ) Trong những năm 1985 - 1989 Lúc ấy tôi làm CTV Tiểu Đoàn 2 CB NA xây dựng công sự tuyến phòng Thủ Đảo Mắt
Năm 1988 Sóng Thần làm Pháo K3 Đảo Mắt suýt rơi xuống biển

 

 

 

NHÀ BẾP CỤ PHÓ BẢNG

Khách về thăm nhà cụ

Chủ nhà vắng đã lâu
Bếp không còn đỏ lửa
Bên tôi ai nức nở
Nước mắt cứ trào ra ...

Thương người vì dân tộc
Cha làm quan trong triều
Đời con làm chủ tịch
Thương dân nghèo nước đau
Nhà cụ có gì đâu

Cũng mái lá vườn rau
Trong thơm ngát hương cau
Những cuộc đời thanh sạch
Con đã từng đọc sách
Về thân thế cuộc đời...

Hôm nay giữa quê Người
Đất trời thêm cao rộng
Đâu đây trong nhịp sống
Người còn đó bên ta
Như máu thịt ông cha

Như ruộng đồng sông núi
Nhà quan sao gần gủi
Như nhà ta năm xưa
Mái tranh che gió mưa
Vồng khoai bên cây bưởi

Chủ nhà không đón đợi
Khách bốn biển năm châu
Vẫn nối bước bên nhau
Về quê hương xứ sở
Ai qua rồi không nhớ ?

Ai đến rồi không thương ???

GỬI CON VỊ TẾT QUÊ NHÀ

Tết đến con đi giữ biển xa
Vượt ngàn sóng gió với Trường Sa
Giao thừa mang cả mùa Xuân tới
Vắng cánh mai vàng nở bên cha

Những cánh đào Xuân điện lung linh
Sum họp quê hương thắm nghĩa tình
Chú bác anh em bao người nhớ
Thương con ngoài biển cứ lênh đênh

Hai mươi năm ấy mấy phong ba
Làm lính Hải Quân Biển là nhà
Mấy tết đoàn viên vui sum họp ?
Đời con nặng nợ với Trường Sa

 

 

MÙA NGÂU

Ngày 7/7 âm lịch hàng năm được cho là ngày Ngưu Làng Chức Nữ gặp nhau
Viết tặng bạn fb

Anh không phải Ngưu Lang
Em chẳng là Chức Nữ
Những tháng năm binh lửa
Vẫn mơ hoài mùa Ngâu

Nỗi niềm cách xa nhau
Tìm quặn thắt nỗi đau
Chiến trường xa cách trở
Đêm dài theo nỗi nhớ

Mơ có một mùa Ngâu
Mơ ô Thước bắc cầu
Không Ngân Hà vời vợi
Chỉ dòng sông Bến Hải

Mà anh nhớ - em mong
Đăm đắm mắt chờ trông
Bao nỗi lòng thổn thức
Tự bắc cầu nguyệt ước

THU ĐẾN

Hình như Thu đang đến ?
Nghe lá rụng ngoài hiên
Hình như Thu đã đến ?
Hạt sương vương mái đầu

Nghe vãn tiếng ve sầu
Nghe lòng ai thổn thức ?
Nghe con tim trong ngực
Đếm nhịp thời gian rơi

Thôi dừng lại Thu ơi !
Xin đừng sang Đông nữa
Để rực vàng Cúc nở
Cho mắt em ngời xanh

Ơi ! gió Thu trong lành
Hãy xua mùa Đông đến
Để ai đừng lỗi hẹn
Vì cơn gió heo may

 

ĐẦU ĐÔNG

Trời ban chút lạnh đầu Đông
Cho em tôi diện áo hồng , váy nhung
Để Đào dấu nụ vào trong
Đợi mùa Xuân đến chờ mong tháng ngày ...

Đất trời muôn nẻo đắm say
Trăm hương , ngàn sắc , đong đầy phố hoa
Dạo quanh Siêu thị gần xa
Tìm mua váy áo ... hợp da trắng hồng

Chọn đi em ... thật vừa lòng !
Cuộc đời này ...những ước mong ... bao đời
Nhớ xưa cũng một kiếp người
Nhuộm bùn cho váy bớt tươi nâu sồng

Cha đi khắp nẻo non sông
Áo xanh hòa lẫn mênh mông núi đồi
Da xanh sốt rét , bầm môi
Nhớ đêm bom dội đất trời ngả nghiêng

Trong hầm một góc bình yên
Vẫn mơ tấm áo cô Tiên tặng người
Tưởng chừng qua mấy kiếp đời
Giờ em tôi khác chi người cõi Tiên

ĐẾN TIÊN ĐIỀN

Đông tàn - Xuân đến thêm tươi
Tiên Điền giờ đã hơn mười ngày xưa
Còn điều chi nữa mà ngờ?
Giang Đình vẫn chảy đôi bờ dịu êm

Thơ xưa quặn thắt con tim
Nỗi đau nhân thế ; kiếp chìm trầm luân
Thơ Người ai vận vào thân?
Lời ru của mẹ trong ngần tuổi thơ

Đạn bom, nghèo đói ... xác xơ
Lưng trâu , trang sách mộng mơ rộng dài ...
Con đi gần hết cuộc đời
Mà chưa thấu tỏ ý lời Người xưa

Đã qua bão tố , gió mưa
Tam Soa sóng lặng đôi bờ biếc xanh
Trở về vùng đất địa linh
Nén hương dâng cụ nghĩa tình vẹn đôi

Bâng khuâng tôi đứng giữa đời
Ghép vài con chữ nói lời tri ân
Thưa Người : trời đất sang Xuân
Bể dâu đã trải ,gian truân vợi dần

 

TẶNG EM MÙA GIÁNG SINH

Nhớ những ngày bom Mỹ dội quê ta
Khúc Thánh ca bỗng dừng... đứt quảng
Tiếng chuông chiều chìm trong quên lảng
Chốn quê nghèo xao xác li tan

Em nguyện cầu đất nước bình an
Anh đứng chờ em ...
Bên giáo đường , dưới chân tượng chúa
Lạc dòng người hành lễ ...kiếm tìm em

Ngày chia xa như dao cứa vào tim
Anh khoác ba lô ...lao vào cuộc chiến
Em cứ hỏi anh từ đâu đến ?
Cuộc đời anh có tự bao giờ ?
Gặp anh rồi là thật hay mơ???

Anh từ thuở hồng hoang cát bụi
Sau chín kiếp luân hồi chìm nổi
Mẹ hoài thai chín tháng , mười ngày
Bom lửa tan rồi còn gặp nhau đây
Để được sống những " ngày đáng sống "

Khúc Thánh ca trở về từ cõi mộng
Em hiện hình trong hương sắc mẹ ban
Đôi mắt xanh ngời thiêu đốt nhân gian
Da trắng tuyết , đôi môi hồng thắm
Tóc bồng bềnh tựa áng mây bay

Anh đắm đuối nhìn ...thổn thức men say
Dòng thời gian đã vơi ngày ,cạn tháng
Ánh dương chiều dần khuất dãy non xa
Đêm giáng sinh nghe em hát Thánh ca ...

  Tạ Quang Dư

 

 

Chia sẻ:

Bình chọn: (0 Lượt bình chọn)

Ý kiến bạn đọc (0)

Các tin khác