Hotline: 0913.842.499 | Liên hệ quảng cáo: 0945.789.363 | Email: tapchitrian@gmail.com

Văn hóa - Văn nghệ

Thơ: TÌNH MƠ

Cập nhật lúc 09:07 05/08/2018

Cô giáo dạy Toán - Mai Thị Gấm (bút danh Gấm Mai) đã làm làng FB xôn xao. Chị làm thơ, đặc biệt là thơ tình đã in thành sách, đăng trên mạng xã hội. Bút danh Gấm Mai đã để lại dấu ấn khó phai trong lòng bạn đọc. Với sự đóng góp của mình, tác giả đã trở thành Hội viên Câu lạc bộ thơ Việt Nam, Hội viên Câu lạc bộ thơ nhạc Việt Nam, với "Một thoáng quê hương" nhà thơ Gấm Mai là quản trị viên Câu lạc bộ thơ này. Tạp chí điện tử TRI ÂN trân trọng giới thiệu chùm thơ nói lên tiếng lòng của chị.

TIỄN ANH

Tiễn anh chiều thu ấy

Lòng bịn rịn diết da

Bến đò xưa còn đấy

Hình bóng mãi mờ xa.

 

Tiễn anh chiều thu ấy

Nay tình đã vội phai

Người đi thay miền nhớ

Lời vàng đá chia hai.

Cuộc tình buồn mưa đổ

Sao trời nỡ đổi ngôi

Hương xa lìa cội rã ...

Giữa biển người đơn côi...!

 

HỮNG HỜ

Tránh ai hạt đắng hững hờ

Cho ta gặp phải bến bờ nhớ thương

Người đi rồi mãi vấn vương

Bến sông đò nhỏ tím trông chiều tà.

Người đi cách trở sơn hà

Tình không chung lối sao đành khổ ai...!

 

TÌNH MƠ

Có một thưở tôi thầm thương trộm nhớ

Dấu lòng mình chẳng dám ngỏ cùng ai

Để cuộc tình dòng chảy phía mờ phai

Vùi ảo mộng nhấn chìm vòng bể ái

Có thưở ấy tôi thầm thương trộm nhớ

Cái rung đầu xé nát trái tim côi

Trọn đêm trường lệ chát mặn bờ môi

Thu lại đến… heo may... vàng lá đổ

Thoảng mơ màng ngậm ngùi nhớ người xưa

Miền ký ức vẹn nguyên màu chẳng úa

Mỗi thu về… da diết gọi tình mơ ...!

 

KHÁT VỌNG

Trằn trọc canh thâu

Đẫm lệ mờ

Mòn mỏi trông hoài

Nẻo trời xa

Quan san cách biệt

Sầu giăng lối

Quặn thắt tim côi

Dạ thẫn thờ.

Lời vàng đã tỏ

Cùng ai hỡi!

“Trọn kiếp bên nhau”

Ấm môi hồng

Nguyệt lão sao đành

Duyên phận mỏng

Đường tình rẽ ngả

Ngập sầu rơi.

Thu lại gieo tàn

Lá chơi vơi

Khơi miền ký ức

Chẳng hao gầy

Đò đi không hẹn

Ngày trở lại

Để trái tim đau ...

Héo hắt chờ...!

 

MƯA THU

Mưa thu rả rích dội thêm sầu

Lá rụng bên thềm tiếng chao nghiêng

Người đi để lại vầng trăng khuyết

Lệ đẫm mi tràn trải bút nghiên.

 

Nhớ thưở trăng tròn tràn  mộng ước

Năm tháng tàn phai nhạt câu thề

Nguyệt nhớ bến xưa gầy nghiêng bóng

Tạ từ sắc hạ nỗi nhớ mong ...!

 

EM ĐI RỒI

Em đi rồi

Hoàng hôn vừa lịm tắt

Nỗi u buồn

Bến vắng gọi đò sang.

Em đi rồi

Niềm thương nhớ mênh mang

Vàng lá úa

Cứ rơi hoài chẳng vợi.

 

Em đi rồi

Vầng dương tàn hiu hắt

Dáng hao gầy

Lạc lõng giữa đơn côi ....!.

 

HOÀI NIỆM

Thoảng nghĩ tới một thời xa xưa ấy

Gió thu về lạnh buốt trái tim tôi

Lá vàng rơi thổn thức nỗi đầy vơi

Khơi miền nhớ những cánh hồng ướp vở

Nếu biết trước cuộc tình tan mưa đổ

Để cô phòng…héo hắt…lệ sầu vương

Cùng tháng ngày trải nghiệm nỗi bi thương

Và khắc khoải kiếm tìm hoài trăn trở

Nếu biết trước thuyền tình không bến đỗ

Thì bây giờ đâu thảm cảnh bơ vơ

Mối tình đầu nghẹn ngào mãi trong mơ

Ôi !

Lỡ bước

Trọn một đời bể khổ...!

 

BẾN XƯA

Ta về thăm lại bến xưa

Nơi vườn xa cũ sớm trưa hẹn hò

Bần thần nhớ dưới trăng chờ

Mộng mơ lạc lối... thẫn thờ đợi ai...!

 

NGẬM NGÙI

Ngậm ngùi như bến không thuyền

Buồn tênh tủi phận sang hèn phân ly

Giọt sầu đưa tiễn đò đi

Tơ hồng lỏng buộc xuân thì lụi phai.

Câu thề sao nỡ chia hai

Trăng thơ sẻ nửa bi ai bẽ bàng

Buổi nao hẹn ước trăng vàng

Mà nay hương rã cội tàn đắng cay!

 

 

 

 

GẤM MAI

 

 

Chia sẻ:

Bình chọn: (0 Lượt bình chọn)

Ý kiến bạn đọc (0)

Các tin khác