Hotline: 0913.842.499 | Liên hệ quảng cáo: 0945.789.363 | Email: tapchitrian@gmail.com

Văn hóa - Văn nghệ

Truyện ngắn: Còn đó một tình yêu

Cập nhật lúc 08:23 02/05/2018

Ông Thái cắm thêm ba nén hương lên bàn thờ rồi run run bước xuống khỏi chiếc ghế đẩu. Cả nhà im lặng dõi theo từng cử động quen thuộc và cẩn trọng ấy. Ông đứng lặng, ngắm tấm ảnh người con trai, sửa lại ngay ngắn ba tập nhật ký bằng giấy học trò đã ngả vàng, chiếc mũ tai bèo và tấm hình người thiếu nữ mà cả nhà chưa ai được gặp trong di vật còn lại của con ông, được đơn vị chuyển về sau ngày nó hy sinh.

Mâm cơm cúng đã tàn nhang, nhưng cả nhà chưa ai muốn ăn. Ông Thái ngồi lặng im trong chiếc ghế. Bà Thái thư thoảng lại chấm vội những giọt nước mắt. Các con ông, em thằng Mỹ, đứa lặng lẽ sửa lại mâm bát, đứa đọc sách. Ông hiểu chúng đều tôn trọng phút giây thiêng liêng, nhớ về một người thân đã đi xa và chờ đợi một người thân nữa đến với gia đình. Hôm nay bốn em của Mỹ đều có mặt, cả anh con rể và đứa cháu ngoại. Sự đông đủ này vừa do là ngày chủ nhật, vừa do hôm trước ông nhận được một bức điện đánh từ Hà Sơn Bình: “Con sẽ về vào ngày giỗ anh ấy”. Lúc đầu, cầm mẩu điện tín với những ký hiệu khó đọc, ông Thái tưởng họ nhầm ông với người trùng họ tên nào đó. Nhưng anh bưu chính đoán chắc là điện của ông. Lê My, tên người gửi điện, không gợn trong ông sự quen biết nào. Vậy mà đọc bức điện ông thấy xúc động lạ. Có một cảm giác gì đó khiến ông ngờ ngợ nhớ ra. Ông vội vã quay vào nhà, mở tủ, lật giở những kỷ vật của con trai. Mắt ông nhòa đi sau mắt kính, khi cầm lên tấm ảnh người thiếu nữ. Nét mặt dịu hiền, kín đáo của người trong ảnh như nói với ông: “Con là người thân của anh ấy”.

Phải rồi, trong những trang ghi chép trên đường Trường Sơn, con ông đã nhiều lần nhắc tới một người con gái. Ngay trước cái phút nó ngã xuống đêm ngày mùng 4 tháng 7 năm 1971 ấy, bài thơ làm dở vẫn cuộn trào một mối yêu thương với hình bóng này. Nó đây! Bây giờ ông mới nhận thấy dường như ông đã từng chờ đợi nó, tuy chưa gặp mặt nhưng cô gái này đã thân thiết biết bao trong tập thể gia đình ông. Ông khẽ lật trang cuối cùng tập nhật ký, đặt tấm ảnh người con gái nào đấy, nơi bài thơ con ông làm ngày nó gặp người con gái này.

Mùa thi ấy gặp em

Rồi quen nhau, em nhỉ?

Hàng sấu trường chụm đầu

          ... thủ thỉ

Anh biết cô nào trong bấy nhiêu cô…?

Chuyến xe Miếu Môn - Hà Nội đã đông khách. Mới bừng mắt mà mặt trời đã le lói báo hiệu một ngày nắng to, hành khách trên xe, dáng chừng đợi lâu đã bắt đầu eo xèo. “Đi thôi, bác tài ơi. Trời đẹp thế này Ních- sơn nó đến sớm lắm đấy…”

-       Chúng rình rập như con chó cắn trộm… - Chẹp… chẹp. Không cảnh giác, dễ bị với chúng lắm…

Một ông cụ ngồi ghế bên vừa xỉa răng vừa ề à nói bâng quơ, thỉnh thoảng lại chép miệng. Đám đông hành khách im lặng, kiên nhẫn chờ đợi. Trên mặt họ lộ vẻ mệt mỏi, khắc khổ. Cái mệt mỏi của sự gắng gượng chờ đợi căng thẳng đối với sức chịu đựng của mỗi con người trong những ngày tháng chiến tranh dai dẳng này.

Lê My thu mình vào một góc ghế sát cửa sổ, tỳ má vào mặt kính nhìn con đường liên tỉnh lổn nhổn đá hộc. Chiếc xe bắt đầu vặn mình kêu răng rắc như rão hết xương cốt, rồi lăn bánh. Tiếng đá văng dưới gầm xe lọc cọc. Trên đường, thỉnh thoảng lại thấy vài tốp bộ đội mải miết, bóng họ mờ sau lớp bụi đỏ khô khốc. Lòng cô ứ lên nỗi buồn se sắt. Bao nhiêu kỷ niệm cũ lại ùa về.

*

*   *

Hà Nội mùa thi năm ấy đi qua giữa những đợt oanh tạc của máy bay địch và tiếng súng đánh trả của bộ đội ta. Hầu như tất cả những ngày có nắng, mới sáng ra đã nghe tiếng máy bay. Bầu trời chả mấy lúc không rạn vỡ vì tiếng động cơ của chúng. Đạn cao xạ nở tung trên nền trời thành phố. Lứa tuổi mười tám, đôi mươi làm quen và tiếp nhận cuộc sống thời chiến một cách bình tĩnh. Tuy vậy kỷ niệm khó quên là năm đó Lê My vẫn được dự thi đại học ngay tại ngôi trường cấp ba của mình giữa thủ đô. Nhìn những tia nắng sớm le lói trong chùm lá phượng lăn tăn đã bắt đầu le lói nụ, dãy bàn ghế cũ kỹ kê sát đường hào tránh máy bay, đào ngay trong lớp học, My thấy bâng khuâng chen nỗi buồn man mác. Thế là sắp phải chia tay những gì gắn bó với cuộc đời học sinh. Rồi đây My và các bạn sẽ phải xa Hà Nội để sống với một tập thể mới, trường mới, hoặc đi làm ở một nhà máy, xí nghiệp nào đó… Ôi! Lúc đó thì thế nào nhỉ? Bỡ ngỡ lạ lùng biết bao. Tâm trạng xốn xang cho đến lúc nhận số báo danh vào phòng thi, cô mới để ý tới người bên cạnh. Cùng bàn với My là một người con trai. Anh mặc bộ quần áo bộ đội cũ. Chắc chỉ hơn mình vài tuổi - Cô đoán thế, do thói quen nhận xét ngầm của các cô gái mới lớn - nhưng trông anh chàng này khá cứng cỏi, già dặn. Cũng có thể do cách ăn mặc và do cái nhìn thật lạ nơi mắt anh. Cái nhìn khao khát của một con người trầm tĩnh nhưng đầy vẻ ngang bướng. Các môn thi toán, lý trong ngày trôi qua yên ả. Đề bài vừa sức nên cả phòng thi không trao đổi gì với nhau. Cho đến bài thi cuối cùng, môn hóa. Sau khi chép đề, cả phòng nhao lên. Là một học sinh học giỏi ở cấp 3, My biết đây là một đề thi có những câu hỏi đánh giá kiến thức cao hơn chương trình học… Thế mà anh bạn bên cạnh vẫn tỉnh bơ. Anh ta cắm cúi làm bài. Và trong một thoáng ngừng viết, cô chợt bắt gặp anh ấy nhìn trộm mình. My bỗng cảm thấy bối rối vô cùng. Còn một câu nữa thôi mà cô vày vò đến tận cuối giờ. Phòng thi trống trơ. Hầu hết mọi người đã nộp bài, ra về. Anh chàng lầm lỳ bên cạnh cũng đã làm bài xong từ lúc nào. My chạnh lòng vừa như tự ái, vừa như khó chịu. Một chút hờn giận vô cớ của tuổi mới lớn. Cô vùng vằng dắt xe ra cổng. Bỗng một bàn tay ngăn cô lại. Anh nắm chặt ghi đông xe. Ánh mắt bướng bỉnh của My ngẩng lên bắt gặp đôi mắt anh. Cái nhìn như có ngọn lửa rực cháy trong đó.

Lời đề nghị thẳng băng đầy bất ngờ:

-  Anh muốn được đưa em về nhà.

Ở tuổi 16 mà Lê My vẫn chưa ý thức được “sức mạnh” của mình, cùng những điều tế nhị trong cư xử với những người con trai trong hoàn cảnh tương tự. Thành ra trước lời đề nghị của anh, cô cảm thấy sợ. My nắm chặt tay lái giằng xe lại, nhưng cái xe không nhúc nhích. Tiếng anh lại thoảng nhẹ bên tai. Giọng trầm ấm, chân thành làm cho bao nhiêu tự ái, hờn rỗi tự nhiên tan biến. 

-  Em là Lê My đúng không. Anh muốn được làm bạn với em...

Vẫn câu làm quen thẳng băng như một tia chớp. My không còn kịp nhận ra mình nên thế nào nữa. Anh dắt xe, hai người bước sóng đôi trong im lặng. Đúng ra là cô im lặng, giữa lúc trong lòng dần dần nhóm lên cảm giác vui vui, hãnh diện của tuổi dậy thì. Anh tâm sự về gia đình về nguyện vọng nếu đỗ kỳ thi này. Phải thả bộ đến hơn một cây số My mới đồng ý ngồi lên sau yên xe để anh đưa về. Thì ra nhà anh và My cùng trong một tiểu khu dân phố. Đến đầu một con ngõ, Lê My nhảy xuống. Cô ngại nhỡ có người quen trông thấy. Anh muốn đưa My về tận nhà nhưng cô không chịu. Hai người đã có địa chỉ của nhau.

Kỳ thi ấy cả hai đều trúng tuyển. Anh đủ điểm đi học ngành hóa chất ở Cộng hòa Dân chủ Đức. My trở thành cô nữ sinh khoa vật lý trường đại học Tổng hợp. Anh và My đã có nhiều buổi đi chơi với nhau. Càng gần anh My càng cảm thấy quý mến. Anh đang phụ trách một đội thanh niên tham gia công tác xã hội, canh gác phòng không. Anh khuyến khích và động viên.

Một lần máy bay Mỹ ném bom vào khu tập thể ở đường Quan Thánh. Lê My hối hả chạy đến hối hả đưa người bị nạn ra khỏi khu vực nhà đổ. Trong khói bụi, cô nhận ra anh mặt mày đen nhẻm giữa khói bụi mù trời. My chạy lại bên anh. Lúc này My mới để ý thấy anh đang cầm một chiếc giầy nhung đỏ trẻ em. Gương mặt anh thất thần. My khẽ khàng nắm tay anh. Cả hai im lặng trước cảnh tượng nặng nề đó. Anh chỉ vào một mảng tường tiếng nhòe đi: “Đây là căn hộ của bạn anh, bạn ấy đang chiến đấu trong miền Nam. Chị Hạnh vợ anh ấy, và cháu Mai Anh ba tuổi bị kẹt trong hầm lâu quá. Chị ấy bị ngạt, nhưng cháu Mai Anh thì không cứu được. Hình như lúc bom ném xuống cháu đang chơi, đôi giày này vẫn đi ở chân…”

Anh ngồi gục mặt giữa hai đầu gối, đôi vai rung lên. Lần đầu tiên My thấy một người con trai khóc rất thương như thế. Nhưng rồi, chính anh lại là người phải dỗ cô nín.

Trời đã chiều muộn, thành phố trở lại nét thanh bình của nó. Tiếng ve ran trong sự tĩnh lặng kéo căng màng nhĩ. Loa truyền thanh phát đi bản tin ngắn về tình hình chiến sự trong ngày. Anh chia tay My và hẹn tối đến đón  cùng vào bệnh viện thăm chị Hạnh. Nhìn mặt My chắc tội nghiệp lắm nên anh cố làm vui, lấy tay quyệt những ngấn nước mắt trên má cô:

-       Thôi đi nào, em. Chiến tranh mà. Phải vững lên chứ.

-       Tại anh đấy, thấy anh khóc em không chịu được - Lê My nũng nịu.

Anh nhìn cô, nén một tiếng thở dài rồi vội vàng quay đi.

Ngày sắp lên đường sang nước bạn, anh rủ My đi chơi một vòng quanh thành phố. Cô cứ líu ríu bên anh, nói huyên thuyên về đủ mọi chuyện, dường như không có chiến tranh, không có cái cảm giác hụt hẫng vì sự trống vắng của một thành phố đang chiến đấu. Đạp xe đến mỏi chân, họ ngồi nghỉ trên ghế đá vườn hoa ngắm cảnh Hồ Tây vào chiều. Đường Thanh Niên tím một viền hoa bằng lăng. Và chiều đó, một chiều không thể quên, anh đã nói với cô điều hệ trọng nhất đến cuộc đời cô và anh. Lúc ấy, anh gần cô quá, khuôn mặt cô soi trong đáy mắt anh. Nơi ấy đọng lại nhiều hơn những điều anh nói ra. Tay anh run rảy gỡ những cánh bằng lăng mỏng tang vương trên tóc cô:

-       My này?

-       Gì cơ anh?

-       Anh sẽ không đi nước ngoài học đâu!

-       Sao vậy? - Cô sửng sốt. Tay anh siết chặt vai cô.

-       Anh sẽ đi bộ đội, em ạ. Anh muốn góp sức mình vào cuộc chiến đấu, chắc sẽ không còn lâu nữa, khi về đi học vẫn chưa muộn.

Tiếng anh đầm ấm, dứt khoát - Cũng như buổi gặp anh lần đầu trước lời đề nghị tiễn cô về nhà - My hiểu khó có thể ngăn cản, một khi con người như anh đã nói ra điều mình định làm. Cô vốn là người nhút nhát, lại luôn luôn muốn được nhỏ bé bên anh. Cả hai cùng im lặng nghe tiếng tim đập rộn trong ngực mình. Bất giác, anh nâng mặt cô lên phía anh. Trong nỗi thảng thốt giữa lời, anh hôn lên môi cô, lên đôi mắt nhắm nghiền của cô.

-       Bố mẹ anh không đồng ý với quyết định của anh đâu. Nhưng em ủng hộ anh My nhé!...

*

*   *

… Xe đã vào bến từ lúc nào, hành khách nhanh chóng tỏa về các ngõ phố. My giật mình nghe tiếng nhắc của bà cụ ngồi bên:

-       Đến nơi rồi, cô. Cô bị say xe phải không?

-       Dạ, không… cháu hơi mệt.

-       Ừ, thôi cố về nhà mà nghỉ. Giờ này đừng nấn ná ở chỗ bến xe, bến tàu, cô ạ.

-       Cháu cám ơn bà.

My men theo dãy phố rợp bóng hoa phượng, về nhà anh. Nghe tin sắp ký hiệp định Paris, Hà Nội đã lại đông hẳn lên so với mấy năm trước. My biết bố mẹ anh đã từ nơi sơ tán trở về. Nhưng khi đứng trước khuôn cổng nhà anh cô lại cảm thấy bối rối quá. My tần ngần quan sát một lúc, nhiều căn hộ vẫn khóa cửa, còn cả băng giấy niêm phong, nhưng gian nhà anh thì đã có bóng người. Dàn hoa giấy rực đỏ rắc vài cánh xuống khoảng sân trước thềm. Cô mạnh dạn bước tới.

Người đầu tiên cô trông thấy là bố anh. Ông Thái đứng bật dậy. Tay ông nắm chặt thành ghế, run run. Nhìn ông, My nhận ra ngay anh đã thừa hưởng của ông từ nét mặt tới vóc dáng. Cô thốt lên nghẹn ngào:

-       Bố…

Mẹ anh ôm lấy cô. Thế rồi cả nhà đều khóc, My nghe tiếng bố anh nhoèn trong nước mắt:

-       Bà đưa con nó vào nhà. Sao đứng cả ngoài ấy. Chị nó đi từ sáng chắc đói lắm rồi, sửa soạn ăn cơm đi các con

Câu nói chân tình của ông Thái như có sức mạnh xua đi cái không khí ảm đạm và ngỡ ngàng.

Ảnh minh họa

Đặt chai rượu, hoa quả và thẻ nhang lên ban thờ, Lê My xin phép thắp nén hương khấn anh. Nhìn đôi mắt thân yêu dào dạt kia, trong cô lại dâng lên nỗi nghẹn ngào nhớ Hồ Tây chiều nào. Nhớ những đêm họ lang thang quanh hồ Gươm. Nhớ biết bao kỷ niệm đẹp của mối tình đầu. Những sợi khói hương quẩn lên, lan tỏa trước hình anh vừa như thật như ảo đưa cô về với những ngày trước lúc anh ra mặt trận.

… Anh vẫn thường kể từng người trong gia đình nhưng không cho My đến chơi. Anh bảo: “Việc anh từ chối đi học nước ngoài để đi bộ đội khiến bố mẹ anh giận lắm. Nhưng anh tin sau khi anh đi rồi, mọi người sẽ hiểu anh hơn”. Còn cô trong tình yêu sôi nổi, thơ dại, cô chưa biết tới nỗi lo toan cho anh trước lúc đi xa. Điều ấy thổn thức mãi trong lòng cô, sau ngày anh hy sinh.

Chiều hôm ấy, trước lúc lên tàu ở ga Hàng Cỏ, anh ào đến nhà cô như một cơn lốc. Bố mẹ cô đi vắng. Anh giúi vào tay cô cuốn sổ ghi chép, trong đó có những bài thơ anh làm tặng cô. Anh vội vã, My thì bối rối đến nỗi chẳng biết nói gì. Cô để cho anh hôn lên hai dòng nước mắt cứ chảy dài. Đến lúc anh phải đi, cô mới sực nhớ phải tặng anh cái gì. Cô lục đống sách vở, cầm tấm ảnh mới chụp hôm tuyển sinh đút vào túi áo anh. My đòi ra ga tiễn, nhưng anh bảo đơn vị đi bí mật, không tiễn được. Nói xong, anh chạy biến ra cổng, đến chỗ bóng điện sáng, anh quay lại giơ tay vẫy vẫy.

Sau ngày đó My cũng rời Hà Nội vào trường nhập học. Khoa vật lý sơ tán lên một huyện miền núi tỉnh Hà Sơn Bình. Cuộc sống sinh viên thật gian khổ, nhưng riêng My, dẫu bận rộn thế nào, tối tối cô vẫn ghi những suy nghĩ, nỗi nhớ vào cuốn sổ anh để lại. Cô quan tâm hơn đến tin tức chiến sự vùng mặt trận nơi anh đang chiến đấu. Mỗi lá thư anh gửi về, động viên My nhiều trong cách xa. Hai mùa nghỉ hè My dự định về thăm bố mẹ anh. Nhưng gia đình anh theo cơ quan sơ tán lên Vĩnh Phú. Mà My cũng ngần ngại, bởi cả cô và anh đều chưa ai nói cho gia đình biết họ yêu nhau.

Cho mãi đến ngày mà Lê My nhận được cái tin đau đớn ấy! Bức thư của bạn anh, cùng đơn vị viết về. Vài dòng chữ lạ gửi theo địa chỉ gia đình. Mẹ cô không đọc thư riêng của con gái bao giờ, bà kèm thư ấy vào thư của mẹ gửi lên trường cho cô. Ôi, giá mà tâm sự với mẹ trước thì giờ phút tuyệt vọng đó cô sẽ được lao vào lòng mẹ, cho nỗi đau đớn theo nước mắt vợi bớt… My ốm, phải bỏ học gần tuần lễ. Các bạn trong lớp chia sẻ với My nỗi đau ấy, nhưng một thời gian dài cô như mất hồn. Đêm đêm khi tiếng tắc kè gõ nhịp vào triền đá, My lại khắc khoải nhớ anh, nhớ những kỷ niệm đằm thắm của mối tình đầu.

Chỉ còn một năm nữa là kết thúc khóa học, Lê My bộn bề vào việc làm khóa luận và thi chuyên đề. Sau hôm giỗ anh. Cô xin phép hai gia đình trở lại trường. Bố mẹ anh đã sang thăm bố mẹ My. Hai gia đình dồn cho cô sự chăm chút, yêu thương.

Lê My đi từ lúc phố phường còn mơ màng trong sương sớm. Đến đầu đường Khâm Thiên, một chuyến tàu quân sự đang rời ga đi về phía Nam. Từng dãy ô cửa sổ nhỏ sáng đèn vùn vụt lướt qua. Vài anh bộ đội thò đầu qua cửa toa vẫy chào. Một bàn tay tung về phía cô tập phong bì thư. Chúng rơi lả tả xuống nơi cô đứng. Giọng nói cất lên:

-       Nhờ bạn bỏ giúp vào thùng thư nhé.

-       Em gái ơi, thư anh chưa có tem, xin em một con tem và gửi giúp  anh nhé...

Lê My hối hả nhặt những phong bì thư các anh bộ đội vừa thả xuống. Nhiều lá chưa dán tem. Ở góc phong bì ghi vội: “Ai nhặt được thư này cho tôi xin một con tem và bỏ vào thùng thư hộ - Cám ơn nhiều. “Em hết tem rồi mong các anh chị Bưu điện thông cảm...”. Lê My ứa nước mắt. Cô ôm những lá thư vào lòng, bất chợt giơ tay vẫy theo đoàn tầu. Các anh ấy lại đi về phía mặt trận, nơi bốn năm trước người yêu cô đã ra đi, đem theo cả mối tình say đắm của cô. Người bạn trai đầu tiên, người mà cô trao gửi niềm tin yêu đẹp nhất của đời mình.

… Sương nhạt dần. Ánh điện phía xa xa như con mắt nhấp nháy bay cao mãi lên. My bỗng nhận ra ngôi sao Mai đã mọc giữa vòm trời trong vắt đang hừng tím.

Nhà văn Nguyễn Trọng Tân

Chia sẻ:

Bình chọn: (0 Lượt bình chọn)

Ý kiến bạn đọc (0)

Các tin khác