Miền trung nỗi đau xé lòng

(ĐTTA) - Lũ lụt ở miền Trung đang hoành hành. Suốt một tuần qua bao nhiêu làng xóm, bao nhiêu phố phường bị chìm trong nước. Núi lở , chết người... mất mát quá nhiều . Những mất mát, đớn đau đã bật tiếng lòng thấu tới trời xanh. Tạp chí điện tử Tri Ân đã tập hợp những bài thơ viết lên những dòng cảm xúc đau tim đó.

Miền trung nỗi đau xé lòng

Chân dung 13 liệt sĩ hy sinh ở Trạm kiểm lâm 67 khi làm nhiệm vụ cứu hộ tại thủy điện Rào Trăng 3 (Thừa Thiên - Huế)

Miền trung nỗi đau xé lòng

Em chẳng cần quà chỉ cần anh!

-----

Ngày lễ năm nay em chẳng muốn nhận hoa

Cũng chẳng ước mong những món quà rực rỡ  

Chỉ muốn anh về để các con gọi bố,

Để mẹ cha anh khỏi khóc nhớ đêm thâu

Ngày lễ mọi năm dù anh có đi đâu  

Vẫn nhớ tặng em bó hoa màu đẹp lắm  

Mà sao năm nay lại là hoa màu trắng  

Cũng chẳng có thêm những lời nhắn thương yêu  

Tiếng trống kèn trong chiều lũ hắt hiu  

Có phải bản ca mang nhiều điều muốn nói  

Mà anh tặng em thay những lời xin lỗi  

Gửi gia đình ta và nhắn tới em không?  

Anh em họ hàng họ đã đến thật đông

Tiếng khóc của mẹ làm cõi lòng đau nhói

Nhìn ảnh anh sau tàn hương bốc khói  

Chẳng thể tin anh đã về cõi xa xôi

Nhìn con ngây thơ lệ em cứ tuôn rơi  

Con trẻ cần cha nhưng ông trời chẳng biết  

Mang anh đi xa để lại bao thương tiếc  

Nỗi buồn kín giăng em phải biết làm sao

Ngày lễ này em chỉ có ước ao

Có anh về nhưng..chẳng thể nào được nữa  

Anh bỏ lại đây bao nỗi đau, thương nhớ  

Con trẻ gọi cha nức nở giữa đêm khuya.

Hồng Hoa

Miền trung nỗi đau xé lòng

Về đi anh

(Kính dâng hương hồn ba lăm cán bộ , chiến sỹ đã hy sinh trong đợt mưa lũ miền Trung )

Có nỗi đau nào hơn thế nữa không ?  

Khi đất nước hòa bình  anh vẫn trở thành liệt sỹ  

Các anh ra đi đâu phải nơi tuyến lửa  

Mưa lũ hoành hành đất đá đã vùi anh  

Nỗi đau này đâu phải tại chiến tranh  

Trách ông trời sao nỡ gây nghiệp ác  

Vì nhân dân anh vào nơi gian khổ nhất  

Ngâm nước , quên ăn cứu giúp đồng bào  

Ba mươi ba mái đầu   mũ lấp lánh ngôi sao  

Ba mươi lăm trái tim ngừng đập trong bùn đất  

Thi thể các anh vẫn chưa tìm được hết  

Anh nằm đâu trong mưa rét não nề ?  

Anh có nghe tiếng mẹ gọi anh về  

Tiếng vợ khóc thương , tiếng con đòi bố  

Tiếng đồng đội nấc nghẹn trong hơi thở  

Đang đội mưa , cõng gió đón anh về  

Lạnh lắm phải không anh trong đất đá bùn kia ?  

Trong mưa rơi và gió dông gào thét  

Về đi anh !  , những người hùng của đất nước  

Tổ quốc này mãi mãi khắc ghi anh ...!  

19  -  10  -  2020

Vân Dung

 

Miền trung nỗi đau xé lòng

Anh chưa kịp về tặng hoa

(Tặng các chị em nhân ngày 20/10)

Từ nơi xa anh không quên ngày ấy

Hai mươi tháng mười: Ngày Phụ nữ Việt Nam

Em yêu ơi! Người miền Trung trong lúc nguy nan

Anh đang cùng đoàn hành quân đi cứu nạn

Núi lở, lũ về ngập sâu bao làng bản

Trẻ nhỏ, cụ già bao người vẫn bơ vơ

Mưa rét, thiếu cơm đang khắc khoải từng giờ

Người lính Cụ Hồ sao yên tâm được

Dẫu biết hiểm nguy, anh sẵn sàng tiến bước

Cứu giúp đồng bào, khi cơn lũ tràn qua

Anh biết giờ này chưa về kịp tặng hoa

Người dân miền Trung đang cần anh ở đó

Bộ đội thời bình vẫn vượt bao gian khó

Đâu quản hy sinh khi Tổ quốc cần

Đi bất cứ nơi nào vì hạnh phúc nhân dân./.

Đỗ Hải Triều

Miền trung nỗi đau xé lòng

Vĩnh biệt đồng đội của tôi

Xin nghiêng mình và vĩnh biệt các anh

Đã ngã xuống, giữa trời xanh xứ Huế  

Nghẹn trong lòng, sao mà đau đau thế  

Mắt lệ nhòa, thương tiếc những chiến binh.

Anh hy sinh, khi đất nước Hòa Bình

Dù ngã xuống, nhưng mãi là bất tử  

Triệu con người, xót xa hay tin giữ

Vạn trái tim, tất cả hướng dõi theo.

Nơi núi rừng, vách đá ấy cheo leo

Anh nằm xuống, giữa lạnh lùng băng giá  

Vì nhân dân, anh hiến dâng tất cả

Khúc hào hùng... Xin ghi nhớ ngàn năm.  

Mấy ngày rồi, anh có lạnh lắm không  

Bùn vùi lấp, chắc là anh đau lắm

Bên thi hài, đồng đội anh lệ đẫm

Khóc nghẹn ngào.. Trong gào thét đớn đau

Còn mấy anh, xin phù hộ cho nhau

Để chúng tôi, đưa nhanh về đất mẹ  

Đừng nằm lại, nơi rừng thiêng như thế  

Ôi xót xa... Lòng tái buốt nghẹn ngào  

Thơ Phan Hùng Vương

Miền trung nỗi đau xé lòng

Các anh đã về

Đón các anh trong buổi chiều gió lặng  

vội vàng chi trăng lạnh lắm anh ơi

điều kỳ diệu đã trở thành vô nghĩa  

khi tấm khăn tang phủ trắng núi rừng

còn đâu nữa những bước chân rắn rỏi

của các anh những ngừoi lính cụ HỒ  

Tướng MAN ơi sao anh đi vội thế

mệnh lệnh của anh vào vùng lũ vẫn còn

và kia nữa anh Hùng ơi sao vội  

Bộ Tổng Tham Mưu vẫn đang đợi anh về  

cả đoàn quân sao không ai trở lại  

nhắn một câu cho mẹ đỡ ngóng tìm  

vĩnh biệt nhé những anh hùng đất việt  

đất mẹ hiển linh xin đón các anh về

Thái Lê

 

Miền trung nỗi đau xé lòng

Trả lời đi đồng đội ơi

Đoàn người đi cứu hộ

Rào Trăng 3 giăng đầy bão tố

Lũ lụt cuốn trôi đồng đội đâu rồi

13 người các anh hãy đáp lời

Giữa đất trời dẫu nhỏ thôi cũng được

1 tín hiệu gieo triệu niềm mong ước

Cả nước mình đang chờ ngóng các anh

Mẹ cha mong mỏi tin lành

Vợ các anh đợi chờ sớm tối

Đứa lớn đứa bé mong cha cơm chúng ăn cũng vội

Các anh có nghe xin hãy trả lời

Mưa trắng trời

Chúng tôi vẫn tìm hơi thở

Cố gắng lên chỉ chúng tôi nơi anh đang ở

Chỉ vậy thôi đã đủ rồi

Đồng đội ơi  

Hãy trả lời

Một câu thôi giữa đất trời bão tố

Trả lời đi đừng mải mê cứu hộ

Các anh ơi Tổ quốc đang ngóng chờ.

Trương Tám

DTTA