Những trang nhật ký xúc động (Bài 10)

"Chiến tranh đã lùi về phía sau 30 năm, vết thương đạn bom đã mờ dần, đất nước đã chuyển mình lớn mạnh hơn rất nhiều. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn chúng ta, những người lính một thời đã vào sinh ra tử thì còn nguyên vẹn những kí ức một thời trận mạc." Đó là những lời tâm huyết của CCB Bùi Thế Lâm, chiến sĩ tiểu đoàn 15, sư đoàn 2, tác chiến tại Đông bắc Campuchia . Hiện CCB Bùi Thế Lâm là Giám đốc Trung tâm Phát hành phim và Chiếu bóng TP. Hải Phòng. Trở về hậu phương, cuộc sống bộn bề chung riêng, nhưng người CCB Sư đoàn 2 vẫn đau đáu nhớ về những miền đất, những tháng năm cùng đồng đội, bên chiến hào, gian nan đánh giặc… thôi thúc anh cầm bút. Tạp chí Điện tử Tri Ân (Trian.vn) xin trân trọng giới thiệu những trang "Nhật ký tìm đồng đội" (Bài 10) của CCB Bùi Thế Lâm.

Những trang nhật ký xúc động (Bài 10)

"Chiến tranh đã lùi về phía sau 30 năm, vết thương đạn bom đã mờ dần, đất nước đã chuyển mình lớn mạnh hơn rất nhiều. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn chúng ta, những người lính một thời đã vào sinh ra tử thì còn nguyên vẹn những kí ức một thời trận mạc." Đó là những lời tâm huyết của CCB Bùi Thế Lâm, chiến sĩ tiểu đoàn 15, sư đoàn 2, tác chiến tại Đông bắc Campuchia . Hiện CCB Bùi Thế Lâm là Giám đốc Trung tâm Phát hành phim và Chiếu bóng TP. Hải Phòng. Trở về hậu phương, cuộc sống bộn bề chung riêng, nhưng người CCB Sư đoàn 2 vẫn đau đáu nhớ về những miền đất, những tháng năm cùng đồng đội, bên chiến hào, gian nan đánh giặc… thôi thúc anh cầm bút. Tạp chí Điện tử Tri Ân (Trian.vn) xin trân trọng giới thiệu những trang "Nhật ký tìm đồng đội" (Bài 10) của CCB Bùi Thế Lâm.

Liệt sĩ Trần Quang Phương trở về quê Thành phố Cảng

Thứ năm, ngày 26 tháng 11 năm 2009

13h10 Chiếc xe taxi trở Phương từ từ dừng bánh trước ngõ 298 Lê Lai. Gia đình và bà con xóm phố đứng rất đông để đón Phương. Tôi ôm lấy Phương đi chính giữa, năm đồng chí CCB phường trong bộ lễ phục màu trắng, một người đi nghiêm, rất chậm, từng bước, từng bước dẫn đường. Bốn người còn lại chia thành hai hàng đi đều cũng rất chậm từ từ tiến vào ngõ, hướng về nhà Phương trong tiếng khóc day dứt của gia đình và bà con xóm phố.

Chuyến đi xa này 31 năm 2 tháng 6 ngày, Phương mới trở về với mẹ. Ngày Phương đi ở tuổi 20, một công nhân của Nhà máy thủy tinh Hải Phòng, một thanh niên vạm vỡ, hiền lành hay cười  được bà con yêu mến.

Ngày Phương về chỉ vỏn vẹn trong chiếc túi du lịch nhỏ xíu. Chút xương cốt còn lại được gói vuông vức trong tấm ni lon màu xanh bộ đội. Tôi không để ý mẹ, vì một CCB đi bên phải tôi khóc quá ( sau tôi mới biết anh là bạn thân của Phương cùng nhà máy, bạn hàng xóm từ tấm bé và cùng tổ tự vệ với Phương trước ngày Phương đi bộ đội).

Theo hướng dẫn của các CCB, tôi đặt Phương xuống đất một chút rồi đặt Phương ngay ngắn trên bàn trước khi nhập tiểu. Bây giờ tôi mới thấy mẹ, mẹ khóc ngằn ngặt. Em Hương và em Liên ( vợ Dũng) đứng bên cạnh vừa ôm, vừa giữ lấy mẹ. Mẹ chìa hai tay ra phía trước với với như  muốn ôm lấy Phương...Tôi ôm lấy mẹ và nói trong nước mắt:

 - Thằng Phương nó về với mẹ thật rồi đó, mẹ khóc một tí thôi, mẹ vui lên thì nó mới vui mẹ ạ. Tôi cùng các em dìu mẹ vào giường.

Bên ngoài, đứng cạnh linh cữu Phương là bốn đồng chí CCB nghiêm trang trong bộ lễ phục. Các tổ chức đoàn thể và con xóm phố lần lượt sang viếng liệt sĩ trong nền nhạc hồn tử sĩ.

Thứ sáu, ngày 27 tháng 11 năm 2009

12h00, chuẩn bị đến giờ làm lễ phủ Quân kỳ của Hội CCB phường Máy Chai thì anh em tiểu đoàn chúng tôi mới lục tục đến vì một số người có công việc từ tỉnh ngoài. Rất nhanh, tôi làm việc với ban tổ chức và các đồng chí CCB cho anh em đồng đội của Phương được vào thắp cho Phương nén nhang trước khi lễ phủ quân kì được khởi hành.

Có tiếng kêu ca vì chúng tôi phá chương trình làm việc của ban tổ chức, song khi biết chúng tôi là đồng đội cùng đơn vị chiến đấu của Phương nên mọi người thông cảm.

Nhà Phương chật, nên anh em chúng tôi gần như phải len mới vào được chỗ đặt bàn thờ của Phương. Tôi phát cho anh em mỗi người một nén hương và thay mặt đồng đội nói với Phương:

- Phương ơi! Chúng tao, những đồng đội của mày đang đứng cạnh mày đây, mày có biết không. Tao là Lâm con , đây là anh Hùng xồm, thằng An lùn cùng vợ nó, Thằng Quý sào, thằng Lợi,Thanh sọ dừa và thằng Thành con bệnh C1. Thằng Phước chân tệt, thằng Dịnh C3 và đây, thằng Luật C3 cùng A với mày đây, nó là thằng hay trêu mày nhưng nó là thằng thương mày nhất đó Phương... Đồng đội tôi ai cũng khóc vì thương Phương quá, xung quanh chúng tôi mọi người im phăng phắc. Thằng Luật gạt tôi ra một bên và nhoai người lên vuốt vuốt lên chiếc tiểu tu tu khóc :

- Ph...ư..ơ...ng  ơ...i, Tao là L...ụ...ât đ...ây    Ph...ư..ơ...ng  ơ...i.    Mày v...ê...ề  với  m...ẹ,  v...ới   chúng t...ao  r...ô...ồi.

Tôi kéo thằng Luật xuống và nói khẽ với nó vì thời gian không còn dài. Chỉ còn cơ hội trong khoảnh khắc cho tôi thay lời đồng đội của sư đoàn bộ binh 2 cả nước gọi điện thoại hoài cho tôi chia buồn, chia vui với mẹ và gia đình mà tôi không thể không nói trước Phương.

Chỉ vài phút nữa thôi là Phương lên đường ra nghĩa trang... Dù rằng rất gần nhưng âm dương cách biệt. Thấy tôi lúng túng, chị Nga và em Dũng hiểu nên động viên tôi:

- Cậu Lâm cứ nói đi, đồng đội với nhau, chậm cả đời rồi em ơi, bây giờ chậm một lát đâu có sao.

- Anh em tiểu đoàn mình ở Hà Tây, Hà nội, Thái Bình, Nam Định, Quảng Nam đều hỏi thăm mày đấy. Đây là nén hương lòng của đồng đội dành cho nhau. Còn hơn thế nữa, đồng đội của mày, của chúng mình khi biết tin mày về ai cũng mừng và lo lắng cho hành trình về với mẹ và quê hương của mày... Đây là thiệp chia buồn và vòng hoa là tấm lòng của đồng đội sư đoàn 2 chúng mình từ Quy Nhơn. Cả đêm hôm kia, N. (ongbomf2) và anh em lang thang ở  Quy Nhơn, nóng ruột đợi mày vượt chặng đường cả đêm dài Tây Nguyên. Những chiếc vé tàu của mày và các em không do N mua không còn là chiếc vé nữa mà nó đã trở thành vật kỉ niệm trên máy tính của tao, anh em trong đó mày có biết không.

Thôi nhé Phương à, mày sống không thác thiêng thì mày soi đường chỉ lối cho tao và anh em tìm nốt mấy thằng, như thằng Rong Thủy Nguyên, thằng Luyệt An Hải về cho mẹ... Tôi nói một mạch.

Chị Nga và anh em ôm lấy tôi và khóc nhiều quá. Mấy đồng chí CCB đứng nghiêm bên cạnh hài cốt của Phương nước mắt thánh thót...Ai đó kéo tôi ra ngoài chỗ mẹ ngồi. Mẹ nói với tôi:

- Bây giờ mẹ thấy được các con, những đồng đội của thằng Phương bằng da bằng thịt mà mẹ sung sướng và mãn nguyện quá con ơi. Con cho mẹ gửi lời cám ơn nhiều nhiều tới đồng đội của các con, của thằng Phương nhà mẹ....

Mẹ nắm tay và nhìn  tôi bằng đôi mắt trìu mến:

- Đồng đội các con yêu thương  nhau hơn cả anh em ruột thịt. Tình cảm các con dành cho nhau làm cho mẹ thấy bớt hiu quạnh, nhìn chúng mày mẹ cứ nghĩ là thằng Phương nhà mẹ.

Mẹ chỉ tay về phía nơi Phương đang nằm, chỗ trang trọng nhất có đặt vòng hoa của anh em CCB sư đoàn 2 tại Hải Phòng và bên cạnh đó là vòng hoa của anh em CCB sư 2 tại Bình định cùng tấm thiệp chia buồn tự tay anh em Bình Định làm...Mẹ nói:

- Đấy đấy, anh em sống có nhau, chết có nhau con ạ. Mới mười tám, hai mươi tuổi là xa nhà, xa bố, xa mẹ đi đánh giặc. Vào chiến trường thì anh em thương yêu nhau. Nơi chiến trường hòn tên mũi đạn thì làm sao tránh được sự sứt mẻ, thôi thì trời gọi đến ai thì người đó phải dạ....thằng còn, thằng mất mà không quên đến nhau. Mẹ thương thằng Phương vì nó chết khi còn trẻ quá.

- Nghỉ một hơi như để lấy sức, bàn tay mẹ năm lấy vai tôi lắc lắc và nói tiếp:

- Con gọi cho anh em trong  Sà-Gòng (Mẹ không biết Bình Định ở đâu, cứ ở trong Nam gọi là Sà-Gòng hết) cho mẹ gửi lời cám ơn tới các anh em ở trong đó. Không biết thằng Phương nhà mẹ có biết các bác trong ấy không, khi mà các con cũng chưa một lần gặp mặt. Trời cho mẹ sức khỏe thì mẹ sẽ đi vào trong đó để cám ơn từng người một, khi đó, con phải đi với mẹ nhé.

Tôi ôm lấy mẹ, nhìn mẹ trong nhòa nhòa:

- Thằng Phương nó biết hết đấy mẹ ơi. Mẹ cứ khỏe mạnh, một ngày nào đó có điều kiện, đồng đội con trongt đó sẽ về thăm mẹ, thăm Phương.

...Tiếng kèn đồng của đoàn Quân nhạc vang lên. Lễ phủ Quân kỳ dưới sự điều hành của anh Lộc, Chủ tịch Hội CCB phường bắt đầu

Chúng tôi đưa Phương về nơi an nghỉ cuối cùng sau hơn hơn mười ngàn ngày đi xa. Mộ của Phương nằm trong nghĩa trang liệt sĩ Quận Ngô Quyền, một trong những nghĩa trang đẹp của thành phố.

Việc tổ chức, đón nhận và truy điệu liệt sĩ diễn ra với nghi lễ trang trọng. Mấy thằng đã khóc vì thương cho thằng Quân về việc đối sử không ra gì với liệt sĩ của địa phương. Thằng Luật nói khẽ với tôi:

-   Lâm ơi, mày nên viết thư cám ơn các cấp chính quyền địa phương. Tôi gật đầu nhưng không giải thích vì việc đó tôi đã chuẩn bị từ hôm qua khi xin chị Nga danh tính của cá nhân và tổ chức đoàn thể…

- Phương ơi, Quân ơi thằng Rong, thằng Luyệt bây giờ nó nằm ở đâu, đồng đội mình còn những ai, chúng mày chỉ đường để chúng tao đi tìm chúng nó về thôi, muộn quá rồi. Chúng tao sẽ qua lại với mẹ và thăm chúng mày luôn. Xin hãy vui lên và yên lòng nhé Phương, nhé Quân!

    THƯ CÁM ƠN!

                                                                                                                                                                                                                                                                                 Hải Phòng, ngày 27 tháng 11 năm 2009 Kính gửi Đảng ủy,  Ủy ban nhân dân, Ủy ban mặt trận Tổ Quốc, Hội CCB,  các tổ chức Đoàn thể, bà con tổ Dân phố số 4 phường Máy Chai, quận Ngô Quyền thành phố Hải Phòng.

Chúng tôi, những CCB - đồng đội cùng đơn vị chiến đấu của liệt sĩ Trần Quang Phương vô cùng cảm kích và xin bày tỏ lòng biết ơn trước những tình cảm quý báu, đầy nghĩa tình của các cấp ủy Đảng, chính quyền, đoàn thể và nhân dân xóm phố đã dành cho liệt sĩ và gia đình trong lễ đón nhận hài cốt liệt sĩ đầy nghĩa tình hôm nay.

Ngay sau khi tìm thấy mộ của liệt sĩ Phương tại miền biên giới Tây nam xa xôi, theo nguyện vọng của gia đình và đồng đội được mang hài cốt của liệt sĩ về yên nghỉ tại quê nhà , gia đình của liệt sĩ và anh em chúng tôi đã nhận được sự quan tâm, tạo mọi điều kiện về thủ tục của các cấp chính quyền địa phương để mau chóng đưa liệt sĩ trở về. Hơn thế nữa, các cấp ủy Đảng, chính quyền, các tổ chức đoàn thể đặc biệt là của Hội CCB và bà con tổ dân phố tận tình giúp đỡ, dành những tình cảm tốt đẹp nhất cho liệt sĩ và gia đình đã làm chúng tôi, những người bạn cùng chiến hào của liệt sĩ hơn ba mươi năm trước ngẹn ngào xúc động.

 Kính thưa các đồng chí, thưa bà con nhân dân !

 Liệt sĩ Trần Quang Phương, đã ngã xuống trong cuộc chiến tranh bảo vệ tổ quốc để lại trong mỗi chúng tôi niềm xót thương vô hạn nhưng cũng tràn đầy niềm tự hào và vinh dự vì đã có người đồng chí như Phương. Thật là cảm động khi liệt sĩ được trở lại quê hương trong vòng tay ấm áp yêu thương của tình làng nghĩa xóm, được thể hiện qua những lời thăm, viếng của các tổ chức đoàn thể, bà con nhân dân xóm phố và lễ đón nhận hài cốt liệt được tổ chức trọng thể, trang nghiêm mà chính quyền địa phương và nhân dân đã dành cho liệt sĩ Trần Quang Phương và gia đình.

  Chúng tôi vô cùng biết ơn. Xin trân trọng cảm ơn những tình cảm tốt đẹp, những việc làm đầy tình nghĩa đó.

                                     T/M NHỮNG ĐỒNG ĐỘI ĐÃ SỐNG VÀ CHIẾN ĐẤU CÙNG LIỆT SĨ

   Thế là Phương đã trở về với mẹ, gia đình  bà con xóm phố và anh em đồng đội. Nghĩa trang nơi Phương nằm bảng lảng khói hương trong buổi chiều mùa đông nắng nhạt bên cạnh một ngôi chùa nhỏ, tiếng chuông chùa vẳng sang như lời ru Phương và các Liệt sĩ đang yên nghỉ tại đó.

 Anh em chúng tôi bịn rịn chưa về nổi, mọi người chắc hẳn cùng tâm trạng như tôi nhớ về Quân đang yên nghỉ tại nghĩa trang xã Đại Bản, nhớ về bao anh em khác giờ này đang nằm lại ở những miền biên giới.

Bà con và những người đi dự lễ dành cho chúng tôi những tình cảm tốt đẹp, trân trọng. Rất nhiều người xin tôi số điện thoại, hỏi tôi về mộ phần của liệt sĩ đủ các thời kì làm tôi vô cùng lúng túng...

Cầu mong cho các anh được sớm trở về với gia đình.

( còn nữa)                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                 BÙI THẾ LÂM