Những trang nhật ký xúc động (Bài 12)

"Chiến tranh đã lùi về phía sau 30 năm, vết thương đạn bom đã mờ dần, đất nước đã chuyển mình lớn mạnh hơn rất nhiều. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn chúng ta, những người lính một thời đã vào sinh ra tử thì còn nguyên vẹn những kí ức một thời trận mạc." Đó là những lời tâm huyết của CCB Bùi Thế Lâm, chiến sĩ tiểu đoàn 15, sư đoàn 2, tác chiến tại Đông bắc Campuchia . Hiện CCB Bùi Thế Lâm là Giám đốc Trung tâm Phát hành phim và Chiếu bóng TP. Hải Phòng. Trở về hậu phương, cuộc sống bộn bề chung riêng, nhưng người CCB Sư đoàn 2 vẫn đau đáu nhớ về những miền đất, những tháng năm cùng đồng đội, bên chiến hào, gian nan đánh giặc… thôi thúc anh cầm bút. Tạp chí Điện tử Tri Ân (Trian.vn) xin trân trọng giới thiệu những trang "Nhật ký tìm đồng đội" (Bài 12) của CCB Bùi Thế Lâm.

Những trang nhật ký xúc động (Bài 12)

"Chiến tranh đã lùi về phía sau 30 năm, vết thương đạn bom đã mờ dần, đất nước đã chuyển mình lớn mạnh hơn rất nhiều. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn chúng ta, những người lính một thời đã vào sinh ra tử thì còn nguyên vẹn những kí ức một thời trận mạc." Đó là những lời tâm huyết của CCB Bùi Thế Lâm, chiến sĩ tiểu đoàn 15, sư đoàn 2, tác chiến tại Đông bắc Campuchia . Hiện CCB Bùi Thế Lâm là Giám đốc Trung tâm Phát hành phim và Chiếu bóng TP. Hải Phòng. Trở về hậu phương, cuộc sống bộn bề chung riêng, nhưng người CCB Sư đoàn 2 vẫn đau đáu nhớ về những miền đất, những tháng năm cùng đồng đội, bên chiến hào, gian nan đánh giặc… thôi thúc anh cầm bút. Tạp chí Điện tử Tri Ân (Trian.vn) xin trân trọng giới thiệu những trang "Nhật ký tìm đồng đội" (Bài 12) của CCB Bùi Thế Lâm.

Thì ra, gia đình đã đi tìm Hướng ròng rã và kiên trì biết bao nhiêu năm trời, lần nào đi cũng hy vọng và mỗi lần trở về đều nặng trĩu nỗi thất vọng. Ninh kể với tôi rằng, em đi hết các nghĩa trang ở Tây Ninh và Tây Nguyên để tìm anh em nhưng không thấy, cứ hỏi chỗ này thì người ta bảo chỗ kia. Cứ lòng vòng bay ra lại bay vào miền Nam.

Lần gần đây, em vào QK7, QK9 thì người ta hướng dẫn ra QK5, khi đến QK5, vào Phòng Chính sách Quân khu hỏi, thì sau một thời gian người ta lại báo rằng liệt sĩ có số bia, số mộ như thế, nằm tại nghĩa trang Pô chen tông như trên giấy báo tử...

Tâm thì kể rằng, em cũng lọ mọ đi vào các nghĩa trang Quốc gia ở  Quảng Trị để tìm anh em, thậm chí em theo đoàn đi lên cả nghĩa trang Điện Biên để cầu nguyện các liệt sĩ soi đường chỉ lối giúp để tìm anh Hướng nhưng nào có thấy. Càng tìm càng thấy mịt mùng, bức xúc quá, em làm toáng lên và gửi lên đăng báo về việc tìm kiếm liệt sĩ. Cũng từ bài báo em gửi, một độc giả là một CCB của sư đoàn 9 Quân đoàn 4  sau khi đọc đã từ Hà nội xuống Hải Phòng tìm đến gặp Tâm và gia đình rồi quyết định bay sang Nông Pênh, tìm đến nghĩa trang Pô chentông để tìm giúp gia đình. Nhưng khi đến, thì được biết là hài cốt các liệt sĩ quân tình nguyện Việt Nam hy sinh đã được quy tập và mang về nước từ lâu rồi, nhưng không biết hài cốt liệt sĩ được quy tập về nghĩa trang nào cả. Thế lại tắc, không thấy đường ra...

Người CCB của sư 9 đi tìm đồng đội không phải là đồng hương, cũng chẳng phải cùng đơn vị làm cho tôi vô cùng cảm động. Có lẽ, cũng chính vì việc làm của người CCB đó là nguồn động lực giúp tôi thêm ý chí để tìm Hướng về.

Vâng, tên anh là Khúc Văn Cảnh, người con trai đất Hà Thành cũng bằng tuổi tôi, nhập ngũ năm 1978, cũng vào chiến trường năm 1978 và cùng hướng chiến dịch với sư đoàn của chúng tôi. Cảnh là lính thông tin tiểu đoàn 26, sư đoàn 9. Anh đang là một chủ doanh nghiệp tại Hà Nội nhà ở phố Phan Đình Giót, phường Phương Liệt quân Thanh Xuân Hà Nội. Cảnh có nỗi đau chung như chúng tôi. Những CCB có đồng đội hy sinh còn nằm đâu đó chưa tìm thấy mộ phần. Bản thân Cảnh cũng lặn lội đi tìm; đi tìm; thấy và không thấy đồng đội để rồi lại âm thầm khóc cho những đồng đội đã khuất.

Bây giờ việc đi tìm Hướng của tôi bắt đầu từ việc phải tìm anh em E1, tốt nhất là tìm được đồng đội cùng đơn vị với Hướng để từ đó mò ra.

Tôi đến Nghiêm, lính của C15 E1, Nghiêm bây giờ làm cùng Sở với tôi nhưng  những gì Nghiêm cung cấp cho tôi đều không hiệu quả. Đành phải đến Dũng vậy. Thằng Dũng Khựa, người gốc Đồ Sơn, tôi biết nó từ khi Sư đoàn rút về nước. Hàng năm, lính công binh các trung đoàn đều phải về sư đoàn tập huấn vài bận, trong những lần tập huấn đó Dũng Khựa đều có mặt. Sau này, tôi gặp Dũng tại trường  quân chính của quân khu.

Dũng Khựa là một thằng thông minh, học giỏi. Điểm thi đại học của thằng Dũng năm 1978 đủ xét đi học ở nước ngoài. Cũng giống như tôi, sau khi nhập ngũ vào đơn vị huấn luyện thì mới nhận được giấy báo vào trường đại học. Trong chiến đấu, nó là một thằng gan dạ và lì lợm số dách. thành tích chiến đấu của nó kha khá, có tới vài lần được báo công.

Tôi tìm đến nhà Dũng không khó lắm, khi tôi bước vào cửa và gọi thì nó nhận ra tôi ngay mặc dù nó ngồi khuất ở gian trong, cả hai thằng chưa nhìn thấy nhau. Phải đến hơn chục năm nay rồi tôi chưa gặp nó.

Trước mặt tôi  không còn là một thằng lính năng động, hoạt bát và lúc nào cũng lạc quan của mấy chục năm về trước mà là một người bệnh rất đáng thương. Mọi cử chỉ, lời nói của Dũng bây giờ rất khó khăn. Những vết thương cũ cùng với một lần bị tai biến đã hành hạ đồng đội tôi gần chục năm nay rồi. Mọi sinh hoạt của Dũng đều ngồi tại chỗ và cần có sự hỗ trợ của người khác...

Tôi tự trách mình là không đến thăm nó và nước mắt ứa ra, nó mắng tôi là yếu đuối nhưng rồi nó cũng khóc.

 Tôi chìa cho Dũng tấm hình của Hướng và hỏi:

- Mày có biết thằng nào đây không ?

- Thằng Hướng, nó hy sinh cùng trận mà tao bị thương, một viên đạn súng tỉa xuyên qua đầu. Dũng trả lời ngay gần như không phải suy nghĩ mặc dù nó nói rất khó khăn, và nó ôm mặt khóc.

- Sao mày lại có ảnh của nó. Dũng hỏi tôi.

- Tao đang đi tìm nó, nhưng không biết nó nằm ở đâu, tao đến mày để tìm thông tin đây, tôi trả lời.

Nó ngồi bất động, không nói năng gì. Tôi cũng không nói gì mà ngồi bập thuốc rít liên tục.

- Cho tao một hơi. Nó nói.

Tôi lóng ngóng đưa thuốc cho nó hút.

- Thằng Thoại, thằng Thuấn và mấy thằng nữa cũng hy sinh bữa đó. Mày cố tìm chúng nó về Lâm con à.

Rồi nó vừa khóc và vừa nói:

- Bữa đó, nếu tao không bị thương thì chưa chắc nó đã hy sinh. Đạn nó tránh tao chứ không thể tránh được đạn đâu mày ạ. Anh em ngồi dưới hào chiến đấu của bờ đập, chỉ đưa súng lên bắn chứ không thằng nào ngóc đầu lên được. Điên tiết, tao trườn nhanh ra một chỗ rồi quất liền mấy quả B40 vào ổ đại liên K57. Khẩu đại liên của địch văng ra và hai thằng địch bốc lên nhìn mà sướng mắt. Tao vọt về thì bị phản hỏa lực, dính mảnh, bị thương. Hướng được điều lên thay vị trí của tao và....

Lính đại đội 15 trung đoàn 1 ở nội thành còn vài thằng. Vài thằng ở Kiến An, nhưng không biết tìm chúng nó bằng cách nào. Ngoài thằng Dũng, thằng Nghiêm ở nội thành ra tôi không còn biết ai nữa, tắc tị cả rồi. Tôi gọi điện cho anh Lụa, người Thủy Nguyên, là chính trị viên của C15E1, đơn vị của Dũng về trường hợp hy sinh của Hướng nhưng anh Lụa cũng không biết Hướng nằm tại đâu.

Gọi cho Hùng cối và Kiểm, người Hà nội, đều là lính E1 thời kì chúng tôi. Qua Kiểm, tôi biết anh Lê Bình, đại trưởng của Dũng ( sau năm 1980 hay 1981 gì đó về làm D phó của tiểu đoàn tôi). Anh Bình người Hà Nội, đẹp trai, là lính thời kì chống Mỹ, một con người vui tính và cũng nóng tính. Anh Bình là mẫu người cán bộ chỉ huy dũng cảm gan dạ và vô cùng thương lính, bản lĩnh và tính ngang bướng của anh làm lính Hải Phòng khoái lắm... Anh em chúng tôi, cả E1 lẫn D15 đều quý mến anh...Nhưng anh Lê Bình đã mất mấy  năm nay, thế mới tiếc.

Cho đến bây giờ tôi cũng chưa nói cho thằng Dũng biết về anh Bình đã mất. Nói chuyện với tôi, nó cứ nhắc đến anh Bình luôn.

Ngay tối hôm ở nhà Dũng về, tôi lần mò sang bên Kiến An rồi về không, buồn quá, anh em E1 tan tác hết thông tin đều rất khó khăn.

Tranh thủ ngày nghỉ và cuối giờ tan tầm hàng ngày, lòng vòng mãi thì tôi cũng bắt liên lạc được với anh em bên Kiến An. Có hôm mãi tận khuya mới về đến nhà. Bà xã cằn nhằn vì tôi cơm cháo thất thường và sợ tôi ốm. Độ này tôi ho rất nhiều mà cái tật càng ho thì càng hút nhiều thuốc lá.

Đầu tiên tôi liên lạc được với Tuấn đen, lính C19 của E1. Biết những thông tin của tôi, Tuấn đen cũng rất mừng và gọi điện cho tôi, quả quyết rằng Hướng có thể chưa được mang về nước, chính tay Tuấn là người chôn vội Hướng tại cổng một ngôi chùa ven Quốc lộ 4 hay quốc lộ 5 gì đó:

 - Mày đến tao vẽ cho mày sơ đồ nơi tao chôn thằng Hướng, nó không nằm ở Pô chen tông đâu mà nằm gần đó, vì địch đánh rát quá nên chôn cất nó cũng không được đàng hoàng. Có khi phải sang đó thôi, biết đâu sư sãi của nhà chùa chôn cất thằng Hướng ở chỗ nào đó trong chùa...

 Tôi ngán ngẩm, càng mò càng rối như thế này, đầu óc lúc nào cũng quay cuồng câu hỏi: Hướng ơi, mày nằm ở đâu, chỉ cho tao để anh em tìm mày về với mẹ.  ...Tôi thấy mộ Hướng nằm tại một ngôi chùa đẹp lắm, ngôi chùa người Khme theo kiến trúc của Phật giáo Ấn độ mái chùa cong vút có nhiều con rắn nhiều đầu mấy chục năm nay bỗng nhiên gặp lại trong giấc mơ. Tôi choàng tỉnh dậy và ngồi bó gối thu lu và suy nghĩ miên man.

Tối hôm đó, tôi lại phi xe sang bên Kiến An và tìm đến nhà Tuấn đen. Lần đầu tiên tôi gặp Tuấn đen, hay do tôi không nhớ nhưng Tuấn bảo rằng đã gặp tôi rất nhiều ở đơn vị chiến đấu và nói vanh vách tên anh em tiểu đoàn 15. Tuấn đen đã có một "ổ con nhền nhện" (vợ hai), ở khu vực đèo Mangyang, con gái của Tuấn đâu cũng đã lấy chồng và bà xã trong đó vẫn ở vậy. Tuấn thì thầm với tôi:

- Con mẹ ngoài này cũng biết rồi, nên một năm đôi lần vào thăm mẹ con nó ở trong đó.

Ngồi với Tuấn đen được một lúc thì Thẩn đi đâu về. Nhà Thẩn và nhà Tuấn đen kề nhau. Thẩn cũng là lính cùng trung đội với Hướng, Dũng khựa. không sốt sắng như Tuấn, Thẩn nhẩn nha pha ấm trà rồi lúi húi đi tìm cái gì đó, lúc sau mang ra cuốn sổ nhật kí và nói:

- Tôi nói cho các ông biết, việc ông Tuấn chôn ai gần chùa thì tôi không biết nhưng ông Tuấn đen không thể chủ quan khẳng định người chôn trước cổng chùa là thằng Hướng được. Vì sao à ? vì ông là người chỉ biết khiêng anh em tập kết cả đống xác lùi về phía sau chốt, anh em được bọc vùi trong túi tử thì làm sao mà ông biết được thằng nào vào thằng nào. Danh sách trích ngang của liệt sĩ thì ông đâu có biết, đúng không? Thẩn nói một mạch, vẻ hơi gay gắt, điều đó chắc nó cũng nhớ lại chút gì đó. Tôi lặng nghe hai thằng tranh cãi nhau để chắt lọc, những thông tin gì cần thiết là tôi ghi chép lại.Tuấn đen vươn người lên nói, tay cầm điếu cầy huơ huơ về phía thằng Thẩn:

 - Gọi là vào lấy xác chúng nó và được biết nó là đồng hương thì tao mới để ý.

Xác chúng nó từng thằng đặt trên tấm tôn rồi hai thằng khiêng, lúc khiêng, lúc đội, lúc kéo, sao tao lại không biết nó là thằng Hướng?

Tuấn đen quay sang tôi và nói tiếp về ông đại trưởng C19 nào đó quê ở Thanh hóa hay Hà Nam đã lệnh cho Tuấn và đồng đội chôn tạm anh em ở cổng chùa.

Tuấn: -  Gọi là chôn thôi chứ chỉ đào vội rồi lấp vùi anh em rồi lấy đất xếp lên thôi, mày có chôn nó đâu, mày biết cái đ... gì?

Thẩn bình tĩnh nói:

- Có thể ông có chôn một người nào đó nhưng không phải thằng Hướng. Bữa đó, lính đại đội 15 và của D2 chết mấy chục thằng, xác anh em để ngay trong chiến hào mấy ngày rồi tập kết về một cái kho ngay cạnh tại chỉ huy sở của trung đoàn. Khi địch tiến công lấy lại trận địa thì toàn trung đoàn phải lùi lại, mấy ngày sau tiến đánh lấy lại, xác anh em nằm vẫn còn tại đó, chồng đống lên nhau đã phân hủy thương tâm lắm. Đại đội chúng tôi phải căng ra mất một ngày để dò gỡ một đống mìn, hộ tống cho xe vào lấy xác đồng đội và hộ tống cho xe chở anh em ra. Tôi nghĩ Hướng nằm trong số anh em ở đó.

 - Thế có nghĩa là Hướng cũng được quy tập tại nghĩa trang Po chen tong? Tôi hỏi và nhìn cả hai người.

Thẩn gật đầu quả quyết:

 - Tôi nghĩ là như thế.

Thông tin của Thẩn có vẻ chính xác hơn, hơn nữa dù là ai đó trong số đồng đội của chúng ta hy sinh được chôn cất tại cổng chùa thì chắc đã được mang về quy tập ở nghĩa trang Quốc tế Po chen tong rồi.

Sau ngày trung đoàn rút về đội hình sư đoàn ở mấy tỉnh đông bắc, nghe anh em E1 kể lại, số liệt sĩ của ta hy sinh được chôn cất tại đất bạn, có đơn vị trông coi chúng tôi thấy mà phát thèm.

Ở Mondonkiri sư đoàn tôi đâu hình như cũng có một nghĩa trang gần sân bay Konhet, anh em hy sinh được mang về đó. Sau khi rời khỏi Mondonkiri thì việc chôn cất liệt sĩ gặp khó khăn hơn, anh em tiểu đoàn 19 phải lặn lội khiêng võng liệt sĩ về nước. Mùa nào cũng khổ nhưng có lẽ khổ nhất vào mùa mưa.

Ngày hôm sau, tôi quay lại nhà Dũng. Hôm ấy, Dũng ngồi quay ra phía cửa, nó đang ngóng tôi, thấy tôi đến nó mừng lắm, Dũng bảo với tôi:

 - Phải tìm được thằng Thắm mày ạ, năm ngoái gia đình nó mang được thằng Thoại về.

 Tôi mừng đến phát run người lên, thằng Thắm là em họ của thằng Thoại, cũng hy sinh cùng ngày với Hướng và ở cùng đơn vị C15 với thằng Dũng. Chẳng hiểu làm sao mà thằng Dũng lại quên việc Thoại đã được mang về cách đó hơn một năm, bữa đón Thoại về, anh em C15 E1 cũng tụ tập tại quê hương của Thoại ở An Lão trong dó có cả thằng Dũng nữa.

Từ mừng chuyển sang bực bội, tôi cáu và nói:

 - Đ... mẹ chúng mày, đồng đội với nhau có chuyện đó mà cũng quên để bố mày cứ lang thang, lòng vòng thì có mà đến tết con khỉ mới tìm được nó, bà  mẹ thằng Hướng có sống đến ngày  nó về không?.

Thằng Dũng không nói gì, mặt nó đần, dài thuột ra.

 - Thằng Thắm bây giờ ở đâu, nhà thằng Thoại ở đâu mày biết không? - Tôi hỏi dồn dập.

Dũng ngồi im bất động,đầu cúi gằm nó đang nghĩ cái gì nung lắm, tôi không hỏi nữa. Một lúc sau, Dũng ngẩng đầu lên, hai mắt nhòe nhoẹt nước mắt trông tội quá. Thằng  Dũng định nói gì đó thì tôi cắt ngang:

 - Thôi vậy, tao sẽ cố tìm đồng đội về, mày yên tâm, cái số nó là như vậy Dũng ạ... Thế mày định nói với tao cái gì ?

Bữa đón thằng Thoại  về thì tao bị tai biến rồi. Chúng nó đến đón tao sang An Lão chứ ở đâu tao không nhớ rõ, hình như ở gần Ruồn thì phải. Còn  thằng Thắm thì nó làm bảo vệ ở đâu đó ngay trong nội thành nhưng tao cũng không biết...

Nó nói với tôi chừng ấy và khóc, nước mắt, nước mũi lểu nhểu rơi mà nó không lau được vì cử động chân tay của người bị tai biến rất khó khăn, nó vừa khóc vừa nói tiếp với tôi, vẫn cách nói khó khăn của người bệnh:

- Mày hãy cố  đi tìm chúng nó về Lâm ơi, xin mày, tao xin mày... Trận đó, nếu tao không bị thương thì chưa chắc thằng Hướng hy sinh... Hướng ơi, nhẽ ra tao phải hy sinh thay mày chứ... tao sống cứ như thế này à ?

Đúng là máu và nước mắt, đồng đội ơi, các bạn ngã xuống ở tuổi 18 đôi mươi, có người còn chưa hề một lần được cầm tay bạn gái, nay các bạn đã trở thành thiên thần. Tổ quốc và nhân dân ghi nhớ công ơn các bạn, đồng đội của các bạn luôn nhớ về các bạn...

Một lời thề nào đó của Quân đội tôi còn nhớ: ..." Đoàn kết với nhau như anh em ruột thịt, trên tình thương yêu giai cấp hết lòng thương yêu giúp đỡ nhau lúc thường cũng như lúc ra trận..." như mặc định ngấm vào những thằng lính chiến vào sinh ra tử chúng tôi. Thằng Dũng khóc và nói những điều từ đáy lòng nó tôi hiểu lắm. Chẳng riêng gì Dũng, chẳng riêng gì tôi... đồng đội tôi là như thế.

Thường thì thằng đàn ông rất sợ nước mắt, nhưng khi nhìn thằng đàn ông mái đầu đã điểm bạc mà khóc, nhất là khóc đồng đội thì thương lắm.

Tôi ôm thằng Dũng và cả hai thằng cùng khóc. Người lấy lại bình tĩnh là tôi, tôi vỗ vào vai Dũng nói như thề với nó và thằng Hướng:

- Yên tâm, tao sẽ cố gắng để tìm thằng Hướng về.

Ngay tối hôm đó, tôi lại sang ngồi với thằng Thẩn và Tuấn đen. Thằng Thẩn thanh minh với tôi về bữa trước khi tôi sang nó mải khẩu chiến với thằng Tuấn nên quên báo việc thằng Thoại được gia đình mang về. Tôi bắt Thẩn đi cùng tôi sang An Lão đến nhà Thoại ngay đêm nay để hỏi xem thằng Thoại nằm ở nghĩa trang nào nhưng nó lần khần:

- Mẹ thằng Thoại mất rồi, bố nó thì già yếu mà lẩm cẩm rồi không nhớ gì đâu, từ từ để tìm thằng Thắm xem.     Tôi đành phi về, cơn gió lạnh trên đoạn đường dài hun hút, làm cho tôi run người. Đường Kiến An vắng teo, tối om. Buồn  tênh, cứ như là đuổi hình bắt bóng thế này thì bao giờ mới tìm ra. Tuy vậy, tôi tự động viên mình và tìm cách liên lạc với thằng Thắm vậy...

Xe đang chạy thì máy lịm chết dần. Bỏ mẹ rồi, hết xăng mà hết cả tiền. Tôi lục hết các túi chỉ còn có 11.000 đồng. Mẹ nó, hôm nay đen như rận.

Dắt bộ gần 2 km mới có chỗ đổ xăng, tôi gọi cửa và xin đổ 11.000, người bán xăng lẻ như chực chửi tôi nhưng vẫn cầm can xăng ra rót cho xe máy của tôi được vài chén.

Tôi đến thằng Thắm, nó làm bảo vệ của cơ quan nào đó ngay gần chân cầu Hạ Lý cách nhà tôi chưa đầy mười phút đi bộ. Thắm là lính D2 E1, quan hệ của nó với Thoại là anh em con chú con bác ruột. Trận bờ đập nước ở U đông, chốt của hai thằng cũng nằm gần nhau. Bữa thằng Thoại hy sinh, Thắm cũng biết nhưng không sao sang được. Tôi hỏi Thắm nơi nghĩa trang Thoại nằm thì Thắm chỉ trả lời chung chung là Tây Ninh chứ không biết đích xác nghĩa trang nào. Lại thế nữa, nghĩa trang Tây Ninh thì có bao nhiêu cái, biết nó nằm tại đâu. Tôi ngán ngẩm:

 - Ông về lấy cho tôi xin cái giấy báo tử của Thoại đi và hỏi cho tôi kĩ thằng Thoại nằm tại nghĩa trang nào theo mẩu giấy này. Bao giờ thì ông về được? ngày mai tôi có không ?

- Cuối tuần sau tôi mới về dự đám cưới con cháu, khi đó tôi sẽ hỏi cho. Thắm trả lời.

- Hả... thế là hơn mười ngày nữa ? Thôi, thôi ông cho tôi xin địa chỉ để tôi mò về vậy. Tôi nổi cáu.

- Khổ thật, đã bảo với ông là tìm được Thoại về thôi chứ ai biết được để chuẩn bị những thứ ông cần, phải đợi đến ngày cưới, họ hàng đông đủ tôi hỏi thì kiểu gì cũng ra…

 Bây giờ tôi cũng không biết giấy báo tử của bác Thoại ai cầm nữa. Mà ông lấy giấy báo tử của ông Thoại làm gì, ông đang đi tìm thằng Hướng cơ mà - Thắm trả lời tôi.

 - Ông cứ làm và làm theo mảnh giấy ông đang cầm. Tôi rất mong ông đấy. Thực ra, tôi  muốn so giấy báo tử của hai thằng hy sinh cùng ngày ở cùng một đơn vị để thu hẹp vùng tìm kiếm. Hy vọng nghĩa trang nơi Thoại nằm có Hướng. Tôi cũng hỏi kĩ Thắm về việc gia đình tìm thấy Thoại ở trong trường hợp nào, thì ra cũng lòng vòng mấy chục năm cuối cùng mò về Cục chính sách Bô Quốc phòng trong mối quan hệ rối rắm nào đó và gia đình đi cửa sau để lấy được thằng Thoại về, tốn kém lắm.

Trong những ngày chờ đợi thông tin từ Thắm, ruột gan tôi nóng như lửa. Đêm đêm, sau giờ học bài của con Mickey tôi lại ngồi vào bàn và xục sạo trên mạng vào ngân hàng mộ liệt sĩ để soi từng cái bia mộ nhưng không thấy thằng Hướng. Tình cờ, tôi tìm thấy bia mộ của Luyễn, bạn học phổ thông với tôi hồi năm 1976, năm 1977 thì Luyễn chuyển sang lớp bên cạnh. Luyễn xung phong nhập ngũ tháng 5 năm 1978 trước tôi 4 tháng và hy sinh năm 1980, phần mộ của Luyễn nằm tại nghĩa trang Đồng Nai.

Tôi gọi cho anh em cùng nghành trong đó theo địa chỉ tôi dặn và tìm thấy mộ của Luyễn. Đến nhà Luyễn thì được biết gia đình cũng mới tìm được, tôi cũng báo cho vài bạn bè học phổ thông với Luyễn để các bạn đến thắp hương.

Thắm gọi điện báo cho tôi rằng không tìm thấy giấy báo tử nhưng khẳng định là vẫn nhớ ngày Thoại hy sinh đúng ngày ghi trên giấy báo tử và Thoại được an táng tại nghĩa trang Pô chen tông. Các thứ giấy tờ liên quan đến Thoại cũng không  biết để ở đâu. Việc gia đình tìm thấy Thoại ở nghĩa trang Tây Ninh (Thắm không trực tiếp đi) qua nhiều mối quan hệ đến với Cục chính sách Bộ Quốc Phòng. Như vậy, có điểm chung, ngày 6/3/1979 Thoại và Hướng đã cùng ngã xuống...

Những cuộc gặp gỡ của đồng đội Sư đoàn 2 ở Hải Phòng, manh mối nơi Liệt sĩ Hướng yên nghỉ dần dần hé lộ

(còn nữa)

Bùi Thế Lâm

Các bài đã xuất bản:

Những trang nhật ký xúc động (Bài 11) 

Những trang nhật ký xúc động (Bài 10)

Những trang nhật ký xúc động (Bài 9)

Những trang nhật ký xúc động (Bài 8)

Những trang nhật ký xúc động (Bài 7)

Những trang nhật ký xúc động (Bài 6)

Những trang nhật ký xúc động (Bài 5)

Những trang nhật ký xúc động (Bài 4)

Những trang nhật ký xúc động (Bài 3)

Những trang nhật ký xúc động (Bài 2)

Những trang nhật ký xúc động (Bài 1)