Những trang nhật ký xúc động (Bài 13)

"Chiến tranh đã lùi về phía sau 30 năm, vết thương đạn bom đã mờ dần, đất nước đã chuyển mình lớn mạnh hơn rất nhiều. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn chúng ta, những người lính một thời đã vào sinh ra tử thì còn nguyên vẹn những kí ức một thời trận mạc." Đó là những lời tâm huyết của CCB Bùi Thế Lâm, chiến sĩ tiểu đoàn 15, sư đoàn 2, tác chiến tại Đông bắc Campuchia . Hiện CCB Bùi Thế Lâm là Giám đốc Trung tâm Phát hành phim và Chiếu bóng TP. Hải Phòng. Trở về hậu phương, cuộc sống bộn bề chung riêng, nhưng người CCB Sư đoàn 2 vẫn đau đáu nhớ về những miền đất, những tháng năm cùng đồng đội, bên chiến hào, gian nan đánh giặc… thôi thúc anh cầm bút. Tạp chí Điện tử Tri Ân (Trian.vn) xin trân trọng giới thiệu những trang "Nhật ký tìm đồng đội" (Bài 13) của CCB Bùi Thế Lâm.

Những trang nhật ký xúc động (Bài 13)

"Chiến tranh đã lùi về phía sau 30 năm, vết thương đạn bom đã mờ dần, đất nước đã chuyển mình lớn mạnh hơn rất nhiều. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn chúng ta, những người lính một thời đã vào sinh ra tử thì còn nguyên vẹn những kí ức một thời trận mạc." Đó là những lời tâm huyết của CCB Bùi Thế Lâm, chiến sĩ tiểu đoàn 15, sư đoàn 2, tác chiến tại Đông bắc Campuchia . Hiện CCB Bùi Thế Lâm là Giám đốc Trung tâm Phát hành phim và Chiếu bóng TP. Hải Phòng. Trở về hậu phương, cuộc sống bộn bề chung riêng, nhưng người CCB Sư đoàn 2 vẫn đau đáu nhớ về những miền đất, những tháng năm cùng đồng đội, bên chiến hào, gian nan đánh giặc… thôi thúc anh cầm bút. Tạp chí Điện tử Tri Ân (Trian.vn) xin trân trọng giới thiệu những trang "Nhật ký tìm đồng đội" (Bài 13) của CCB Bùi Thế Lâm.

Thế là xôi hỏng bỏng không, Tây Ninh có biết bao nhiêu nghĩa trang, tìm Hướng ở đâu bây giờ ? Không thể vào trong đó mà đi tìm " thủ công" từng bia mộ ở từng nghĩa trang được, mà có tìm từng bia mộ thì chắc gì đã tìm ra vì phần lớn bia mộ  trong đó đều phai nhạt hết, 30 năm có lẻ rồi.

Đành mày mò tìm cách khác vậy, hy vọng Hướng nằm cùng nghĩa trang với Thoại và  mộ phần có tên tuổi chính xác, không phải biên chế vào đội ngũ của những " Liệt sĩ chưa xác định được tên ".

Đã từng có chuyện đau lòng xảy ra khi việc cất bốc hài cốt liệt sĩ cho vào tiểu và dán giấy đánh dấu tên tuổi của từng liệt sĩ... một cơn gió ào qua kéo theo các mảnh giấy mỏng mảnh bay lả tả thế là biết bao đồng đội trở thành " Liệt sĩ chưa xác định được tên " và sẽ có nhiều người trong số đó sẽ mãi không được về với mẹ.

Thỉnh thoảng em Tâm lại gọi điện hỏi làm cho tôi càng sốt ruột. Chẳng hiểu sao em Tâm lại quá tự tin vào kết quả tìm kiếm của tôi đến thế. Đã đành là việc tìm Hướng sẽ thuận tiện hơn rất nhiều khi nếu có đồng đội của liệt sĩ, tôi cũng là đồng đội nhưng mù mờ toàn đi chắp nối các thông tin mà thôi, khó quá vì những người cùng chiến hào với Hướng không phải không có nhưng có lẽ vì đã quá lâu nên mỗi người nói một kiểu, rồi vì phải vật lộn tìm kế sinh nhai nên thiếu đi sự nhiệt tình.

Được thằng luôn nhớ về đồng đội như Dũng khựa thì bây giờ ngồi một chỗ, tôi biết trông cậy vào ai bây giờ. Quả thực, nhiều lúc tôi cũng rất nản khi phải đối diện với những ý kiến kiểu như thế này:

- Mày nhiệt tình, mày có tâm với anh em thật là quý, mọi người nể mày và khâm phục tình cảm của mày  Lâm ạ  nhưng tao nói thật, sự nhiệt tình đó có hiệu quả gì không, nó hy sinh từ lâu rồi và gia đình, quân đội, cả bạn bè là mày nữa cũng đã tìm rồi chứ có phải không đâu, định tìm đến bao giờ? Tao nói có đúng không?

Mày đừng cho tao là ác và xin mày đừng có nói là rủ tao đi vào trong kia để tìm anh em đấy nhé mà phải tội. Đói bỏ mẹ, còn phải kiếm cái đưa vào mấy cái mồm nữa…

Buồn, buồn và cô đơn thực sự. Tôi  trở thành Đông - Ki - Sôt suốt ngày mải mê với ngựa và gươm giáo lo đánh nhau với cối say gió hay sao? Anh em nói đâu có sai đâu nhưng sau mỗi lần kiểu như vậy tôi mệt mỏi và ám ảnh, lúc nào cũng vậy, trong ăn, trong ngủ đều nghĩ về Hướng, có lẽ vì thế mà tóc tôi bạc nhiều và nhanh đến thế.

Tôi thường qua lại chỗ thằng Dũng, cứ nhìn vào mắt nó là tôi hiểu được tâm trạng của nó, Dũng không nói nhiều nhưng nó hiểu được tâm trạng của tôi. Nhiều khi đến mà không nói với nhau được mấy,  tôi ngồi  nhìn nó thấy nước mắt nó chảy dài trên má mà thấy nao lòng, giá như khỏe mạnh thì chắc chắn nó sẽ  kéo  tôi đi đào tung trái đất này lên để tìm đồng đội về. Nó hy vọng ở tôi nhiều lắm, những giọt nước mắt bất lực kia nói hết với tôi.

Đêm đêm, tôi nằm nằm gối đầu lên tay, lầm rầm nói chuyện với thằng Quân thằng Phương, và thằng Hướng, tôi nói những mong mỏi của gia đình, của đồng đội muốn tìm để đưa Hướng, đưa Rong, đưa Luyệt về, nói cả những khó khăn mà chúng tôi đang đối diện. Không biết có linh ứng không mà mỗi sáng  dậy tôi thấy thoải mái và nhẹ nhõm lắm.

Những thông tin mà tôi nắm được chắc chắn là số liệt sĩ hy sinh được chôn cất tại Po chen tông đã được quy tập về nước và có thể các anh không nằm cùng một nghĩa trang vì việc quy tập theo kế hoạch và nghĩa trang này đầy lại bố trí về nghĩa trang khác. Đó là một khó khăn trong việc xác định nơi Hướng nằm.

Cũng theo cách làm của gia đình Thoại, tôi cũng nhờ vả qua mối quan hệ lằng nhằng để nhờ cục chính sách của Bộ Quốc phòng. Qua các mối quan hệ đó, tôi cũng nhờ vả và được nhận lời giúp đỡ và hẹn tôi ngày 19 /12 lên Hà Nội. Tôi khấp khởi mừng thầm và nuôi hy vọng.

Trong những ngày chờ hẹn, một mặt tôi làm giấy đề nghị tìm giúp liệt sĩ gửi đi 9 nơi từ cục chính sách bộ quốc phòng, quân khu 7, quân khu 9, quân đoàn 4 và phòng lao động thương binh xã hội các tỉnh Tây ninh, Bình Phước… một mặt tôi gởi tin nhắn cho Hùng và anh em để dãi bày về những khó khăn trong việc tìm Hướng.

Tôi hỏi Hùng có quen ai  đang ở Tây Ninh để xin trợ giúp. Hùng nói ngay với tôi là có bác 4102 thươngsy. Lập tức tôi gởi tin nhắn cho bác 4102 và không lâu sau đó tôi nhận được tin trả lời.

Đây là những tin nhắn bác 4102@ gửi cho tôi:

 ... Tôi sẻ cố gắng giúp đồng đội 78 , ngày hôm qua có ngồi uống càphe cùng anh em có nói rõ lính quân đoàn 4 số hy sinh năm 78,79 chôn ở Gò Dầu , lúc năm 92 có gia đình vào tìm mộ tôi thấy giấy báo tử ghi xã Trâm Vàng Gò Dầu tất cả quy tập về nghĩa trang Trà Vỏ Gò Dầu , ngày mốt tôi sắp xếp lên đốt hương cho Thằng Minh tôi sẻ có thông tin cho Đồng đội .

 … Hôm nay 4102 lúc 9g có lên nghĩa trang Trà võ , nhưng không có người quản lý dữ liệu về số liệt sỹ . Nhưng cũng tranh thủ vào tìm kiếm anh Hướng nhưng không tìm ra , nhưng có rất nhiều liệt sỹ của f2 , f165 , f42 tỉnh Thái Bình , Thanh Hóa , Hải Phòng nhưng vì bia mộ quá mờ nên không nhìn rõ được . Hôm nay chủ nhật nên có nhiều thân nhân tỉm mộ từ phía bắc vào nên quản trang không cho vào vì mấy hôm trước có thân nhân lên đánh cắp hài cốt liệt sỹ , quản trang phải giữ lại , nên hôm nay họ ngại không cho 4102 tìm kiếm nửa, ngày mai 4102 đến phòng TBXH xin giấy giới thiệu lên họ mới tra cứu xem có tên liệt sĩ theo yêu cầu . 4102 sẽ cố gắng giúp đồng đội .

Cho dù chưa có kết quả gì nhưng thật ấm áp tình đồng đội. Hùng cũng nóng ruột hỏi kết quả. Tôi gởi tin nhắn cho Hùng:

Thân gửi Đồng đội!

Mấy hôm rồi 4102thuongsy đã lăn ngòi ngoi nước lên nghĩa trang gò dầu Tây ninh để hỏi thăm nhưng không được vào vì bà con ngoài bắc vào lấy trộm hài cốt nhiều quá. 4102 cũng bị ngăn lại. Sáng nay bác 4102 lại lọ mọ lên phòng lao động thương binh xã hội Tây ninh để hỏi nhưng trong đó yêu cầu phải có giấy báo tử và sẽ trả lời nếu có.

4102 cũng đi tìm nhưng không thấy mộ của Hướng đâu cả, không biết có Hướng e1 ở đó không, hay là bia mộ quá mờ mà 4102 tìm không ra  Hùng ạ. 4102 báo rằng nghĩa trang trong đó lính của f2 rất nhiều. Hy vọng thôi đồng đội ạ. Thật cảm động về tình đồng đội của chúng ta, những thằng lính chia nhau cả cuộc sống lúc xung trận, thậm chí chẳng quen biết nhau nhưng có nỗi đau chung khi đồng đội ngã xuống để bây giờ tiếp tục tìm nhau. Đề nghị bác check mail cám ơn 4102 nhé.

Siết chặt tay đồng đội

Ngày 19/12, theo hẹn, tôi lên Hà Nội từ rất sớm để nhờ người ở bộ Quốc phòng để nhờ giúp tìm mộ phần của Hướng. Tất cả những giấy tờ liên quan đến Hướng tôi cầm theo người và ghi chép ngắn gọn những chi tiết liên quan đến Hướng và không quên vác chai rượu làm quà biếu.

9h30, tôi đến địa chỉ hẹn và gọi điện. Phải đợi khoảng nửa tiếng mới có người ra vẻ tất bật. Chúng tôi vào một quán cà phê cóc để nói chuyện. Anh L. nói với tôi cơ quan đang rất bận chuẩn bị cho ngày 22/12 nên lại hẹn lại… Thế là lại xôi hỏng bỏng không quay về. Thật chán nản, mình đúng là Đông- ki- Sốt rồi.

 Ngày 22/12, Tôi xin nghỉ 1 ngày như thông lệ hàng năm. Ngày hôm ấy, anh em ccb sư đoàn 2 thời kì chiến tranh biên giới họp mặt. Lần họp mặt này sẽ hợp nhất lại các đơn vị trong sư đoàn, cả 3 trung đoàn bộ binh e38, e93, e1 và các đơn vị trực thuộc. Đã lâu, anh em mới gặp nhau đông đủ như thế.

Gọi là đông đủ nhưng chỉ là so với mọi năm về đầu các đơn vị mà thôi. Đơn vị tôi quan tâm nhất vẫn là anh em E1 thì chỉ vỏn vẻn có 5 người. Tôi tranh thủ tụ tập anh em và nói chuyện về trường hợp hy sinh của Hướng nhưng mọi người không biết. Anh em ái ngại về trường hợp của Hướng vì đã quá lâu và các đơn vị của E1 thời gian đi tác chiến cùng quân đoàn 4 thường thì không tập trung nên ít có thông tin về nhau. Hơn nữa, chân ướt chân ráo bổ xung cho đơn vị chiến đấu, mải miết vào chiến dịch, rồi đi truy quét thì biết nhau cũng khó chứ nói gì quen…

Theo đúng như dự đoán, chủ đề tôi quan tâm lập tức bị lạc và thay vào đó là tản mạn các trận đánh của các đơn vị, rồi cãi nhau, chửi bới nhau rất lính, cũng rất đáng yêu. Qua anh em, tôi biết tối nay,  anh em E1bên Kiến An sẽ tụ tập. Tôi mừng.

18:00 ngày 22/12/2009, mọi công việc của hội CCB sở Văn hóa Thể thao & Du lịch cho buổi họp mặt anh em chuyển làn sang phần "zô", tôi vác chén đi cụng ly rồi lảo đảo "đào ngũ" bay sang Kiến An với anh em E1 mặc kệ mưa rét. Tôi tìm đến nơi anh em tụ tập là một quán thịt chó. Phải nói tôi rất ghét thịt chó, nói đúng hơn là dị ứng với thịt chó nhưng vẫn phải tỉnh bơ để khỏi làm phiền anh em mà mất đi vấn đề tôi quan tâm. Đành phải ngồi uống rượu chay và lấy cớ là đã ăn no rồi. Khổ thế, trình độ uống rượu của tôi vào loại bét nhất quả đất nhưng cố tu để thể hiện " chiến sĩ " , đầu đau như búa bổ, ruột gan thì sót lên như sát muối ngồi chờ cho tàn canh.

Có 9 thằng tất cả, ngoài thằng Thắm đen, Thanh bống  C5D2, Thằng Hải C11D3, thằng Hanh C18, Tuấn đen C19 còn lại là anh em C15, tất cả đều thương tật.

Thì ra, người đến báo cho gia đình Hướng là thằng Sô. "Bữa đó, tao bị thương, không biết trời đất gì nữa. Tại trạm xá của Trung đoàn nghe tin thằng Hướng hy sinh. Khi ra quân, tao ghé qua nhà nó và báo với gia đình. Duy nhất chỉ có một lần đó thôi".

Tôi bực mình:

- Đ… mẹ mày, đã có công báo cho gia đình thì ít nhất vài ba năm ghé qua thắp cho nó nén hương. Mày biết không, gia đình nó đi tìm mày không biết bao nhiêu năm trời để hỏi tung  tích thằng Hướng đấy.

- Có tìm thấy tao thì cũng chẳng giá trị gì, đấy cả một đống thằng trời đánh không chết, chê nóc tủ chật ngồi lù lù một đống đây, trước mặt mày đó thì có giúp mày tìm được thằng Hướng đâu, thằng Sô phản pháo tôi.

Tôi dịu giọng nói với mọi người:

- Cũng lâu rồi thật nhưng chúng mày cố nhớ hoặc hỏi giùm tao nơi thằng Hướng nằm là ở nghĩa trang nào. Thực lòng, tao cũng lo lo thằng Hướng thảnh liệt sĩ vô danh chúng mày ạ… như ông Tuấn đen nói là chôn anh em ở cổng chùa thật thì tính sao?

Buồn quá, vẫn chẳng có kết quả gì khả dĩ về Hướng cả, tôi chia tay anh em và phóng xe về. Đã hơn 11 giờ đêm, xã tôi vẫn ngồi đợi, thấy tôi mặc phong phanh và ướt nước mưa, nhà tôi cằn nhằn vài câu rồi nói:

- Em làm lưng cơm để anh thắp hương vọng cho bác Quân, bác Phương và các  bác đồng đội của anh nhân ngày 22/12, anh thắp hương đi không muộn rồi.

Tôi giật mình. Năm nào cũng vậy, dù ít dù nhiều nhà tôi cũng làm lưng cơm để cúng những đồng đội của chồng vào dịp 27/7 và 22/12.

Tắm nháo nhào xong tôi thắp hương lầm rầm khấn vái, người run lên không hiểu vì rét hay linh ứng đồng đội tôi về:

- Anh em ơi, hôm nay là ngày 22 tháng 12 nhằm ngày… âm lịch, là ngày tết của anh em chúng mình đó, vợ chồng tao có lưng cơm, chén rượu nhạt để mời chúng mày đây. Tao giàu một bó, tao khó một nén nhưng tấm lòng của tao luôn nhớ về chúng mày, chúng mày chứng dám cho tao. Tao xin chúng mày đi mây về gió, sống khôn, thác thiêng hãy tìm đến nhau và dẫn tao đi tìm anh em về.

- Quân ơi, Phương ơi, chúng mày được về với mẹ rồi đó. Tệ quá, tao không ra nghĩa trang thăm chúng mày được, bỏ qua cho tao nhé. Anh em Hải Phòng ở tiểu đoàn mình còn thằng Rong, thằng Luyệt nữa không biết chúng nó nằm ở đâu, chúng mày dẫn nó về đi, hay dẫn tao đi tìm nó về cũng được. Tao đang tìm thằng Hướng E1 nhưng mãi không được chúng mày ạ, giúp tao với nhé, mẹ nó già yếu lắm rồi !

 Tôi đã "ngồi" với đồng đội như vậy, hương chưa tàn nhưng những chén rượu hạt mít được rót ra và tôi đã uống với chúng nó, những đồng đội yêu dấu của tôi.

... Và đêm không ngủ... Cũng đúng thời khắc này 31 năm về trước, chiến dịch giải phóng CPC bắt đầu. Trên hướng chính diện tiến công của Quân đoàn 4 và sư đoàn chúng tôi, pháo của quân đoàn và sư đoàn khai hỏa làm mặt đất rung chuyển, chớp đạn pháo  soi rõ mặt người, tiếng đạn pháo gầm thét, giận dữ bay qua đầu chúng tôi nhằm hướng quân thù dội bão lửa, chúng tôi nóng ruột nhận lệnh xung phong.... 31 năm sau, tôi vò võ nghĩ về đồng đội như thế này.

Ngày 23 tháng 12 năm 2009.

Kiếm cớ lên Cục Điện ảnh công tác, tôi báo cáo anh Thanh giám đốc rồi bắt xe lên Hà Nội để đến Bộ Quốc phòng theo lời hẹn. Mãi tới gần trưa thì tôi nhận được điện thoại giải thích về sự chậm trễ và công việc tôi nhờ chưa thể làm ngay được vì công tác tổ chức cơ quan có chuyện xáo trộn nào đó.

Thế mới chán, tôi lang thang một lúc rồi gọi xe ôm ra bến xe Lương Yên định bắt xe về Hải Phòng. Chợt thấy đói cồn cào, chui vào một quán cơm bụi ngổi ăn nhưng không thể nào nuốt nổi vì cơm canh nhạt nhẽo nguội lạnh  như ma vầy. Ngồi tại quán nước ven đường, tôi gọi cho mấy thằng cùng tiểu đoàn đang làm ăn và sinh sống tại Hà Nội nhưng không thằng nào đi được cả, chúng nó đứa nào cũng bận.

Thế là…tôi lao vào công việc như để quên đi chuyện thất bại trong những ngày qua. Mới sơ sểnh có mấy ngày mà một núi công việc. Hàng đêm, đợi các cháu thôi học thì tôi lại sục sạo trên mạng hy vọng biết đâu tìm kiếm ra một chút thông tin nào đó hữu ích cho việc tìm kiếm nhưng chẳng cơm cháo gì.

Vào những ngày nghỉ cuối tuần, linh tính như mách bảo tôi điều gì đó khiến tôi nóng ruột vô cùng. Tôi dặn đồng chí bảo vệ cơ quan tuyệt đối không đi đâu trong những ngày nghỉ, nếu thấy có công văn hoặc thư từ thì gọi điện ngay cho tôi.

14h00 ngày 27 tháng 12, đồng chí bảo vệ mang đến cho tôi một phong bì thư. Ngoài phong bì đề:

PHÒNG LAO ĐỘNG - THƯƠNG BINH VÀ XÃ HỘI HUYỆN GÒ DẦU TỈNH TÂY NINH

Tôi run bắn người vì hồi hộp, không biết nội dung trong đó viết gì. Con Mickey thấy bác Hùng bảo vệ đến đưa thư gọi toáng nhà tôi: " M…ẹ  ơ…i , bố tìm thấy đồng đội của bố rồi mẹ ơi ". Nhà tôi đang làm hàng cho buổi chợ ngày mai tất bật từ dưới bếp chạy lên vẻ rất mừng hỏi tôi:

 - Anh à, thế có tin của bác Hướng rồi hả anh? Cho em xem với,  thế  a…nh…

Nhà tôi chỉ nói được có ngần ấy câu là tôi trợn mắt nhìn con Mickey và chặn lại:

- Vớ vẩn, ai bảo thế, đừng có nói trước mà bước không qua.

Thấy vậy, nhà tôi không nói gì nữa vì đã quá quen với tính của tôi như vậy, quay ra bảo với con gái tôi:

- Thây kệ, đúng là hâm. Thì cứ mở ra xem người ta nói gì. Dạo này bố mày cứ âm âm dương dương thế nào đấy.

Tôi cất chiếc phong bì vào tủ, quay ra đã thấy nhà tôi thắp hương, lầm rầm khấn vái.

Đúng là hâm thật, mong thì rõ thật rồi  nhưng sau cái vỏ bọc của chiếc phong bì kia là nội dung của công văn trả lời thư tôi gửi đề nghị tìm giúp mộ của Hướng hoặc là có, hoặc là không, năm ăn, năm thua nên tôi không bóc ngay.

Mặc xong quần áo, tôi rủ con MicKey:

- Đi đến nhà bác Dũng khựa với bố không ?.

- Ứ chơi với bố nữa, cháu hất hàm dỗi hờn và òa lên khóc.

Tôi không dỗ cháu, phi xe đến Trung tâm triển lãm thành phố rủ thằng Nghiêm đến nhà thằng Dũng.

Đêm rét. Tôi lại lững thững ra cầu Lạc Long, trèo lên thành cầu ngồi hút thuốc và suy nghĩ. Không hiểu trong nội dung  công văn Phòng lao động thương binh xã hội huyện Gò Dầu Tây Ninh nói gì. Nếu công văn  báo "  rất tiêc… "  thì không biết nói năng thế nào với mọi người, ngoài gia đình ra, còn cả đồng đội của tôi nữa.

Chiều nay, khi tôi đến, chưa kịp ngồi thì thằng Dũng đã hỏi tôi:

- Mày tìm thấy thằng Hướng chưa?

Tôi nhìn nó không trả lời và cũng không báo với nó việc chiếc phong bì kia nằm trong ngăn tủ của tôi. Thằng Dũng nói trong khó khăn:

- Chắc chắn mày tìm được nó Lâm ạ.  Dũng khựa nói mà đầu cúi gằm xuống

- Thế nhỡ không ra thì sao?  tôi hỏi Dũng.

 - Tìm ra thôi, đến lúc bay vào trong đó chưa, có gì anh em mỗi người một chân một tay cùng với mày… Tao chỉ có dăm trăm anh em cho trong ngăn kéo kia.  Dũng vừa nói, vừa khó khăn chỉ vào chiếc tủ con trước mặt.

Tôi không cáu thằng Dũng mà chỉ buồn, nó  nóng ruột thực sự rồi. Hoàn cảnh gia đình nó ngán ngẩm lắm, một mình Thúy, vợ Dũng oằn lưng đi làm nuôi chồng và thằng con chân teo đi từng ngày bằng đồng lương cộng với phụ cấp thương tật của nó. Mấy lần tôi trông thấy vợ Dũng xúc cơm cho chồng chỉ có đậu trắng mà không dám nhìn … Còn anh em chắc chắn hơn nó nhưng chưa thoát khỏi hai chữ khó khăn thì biết trông cậy vào ai.

Gần 1 giờ sáng thì tôi trở về nhà, lấy phong bì ra và thì thầm gọi nhà tôi xuống:

 - Em bóc chiếc phong bì này ra đi, anh s…ợ…

Nhà tôi hết nhìn tôi lại nhìn chiếc phong bì, tay run run.

- Phải dám đối diện với thực tế, anh hay bảo với em và các con thế vậy mà sao chuyện này anh lừng khừng quá vậy. Nhà tôi nói.

Nhà tôi nhanh tay xé mép bì thư. Tôi quay mặt đi không dám nhìn, nín thở…

- … A…nh, bạn anh đây rồi, bác Hướng đây rôi… 838…

Tôi bật dậy giằng lấy tờ giấy báo đọc ngốn ngấu như sợ Hướng tuột mất. Tôi òa lên khóc vì sung sướng, nhà tôi cũng thút thít khóc theo rồi đứng lên chải tóc và lúynh quýnh đi thắp hương.

Tờ giấy báo của Phòng LĐTB&XH huyện Gò Dầu thấm nước mắt của tôi. Hướng ơi, mày cừ lắm, chỉ nay mai thôi mày sẽ được trở về với mẹ và gia đình trong vòng tay của đồng đội… Dũng ơi, Nam ơi, Hùng ơi,  đồng đội ơi, thấy Hướng rồi. Tôi muốn thét lên cho hả sung sướng.

Những đồng đội thật và ảo, những người tôi chưa bao giờ nhìn thấy bằng xương bằng thịt, họ là những người thường xuyên theo dõi, lo lắng, quan tâm, chia sẻ và động viên tôi tìm kiếm Hướng chắc hẳn mừng lắm.

Có đồng đội gởi Email cho tôi nói như thế này: "… sáng sáng  mở mạng vào diễn đàn chỉ mong sao biết được kết quả việc tìm kiếm của dongdoi78. Sao dạo này đi đâu mất tăm thế, bác mở một topic khác thông tin về tình hình hàng ngày đi, dạng như kiểu hội nghị bàn tròn í …"

Đồng đội tôi là như vậy, tôi cảm ơn và biết ơn họ rất nhiều. Thực ra, việc đi tìm kiếm Hướng tôi đâu có đơn độc. Linh ứng, mong mỏi của đồng đội tôi giúp Hướng sớm trở về, ai dám bảo là không có chuyện đó!

Nhà tôi nói đúng, tôi hèn nhát không dám đối diện với thực tế, đúng ra là tôi sợ thất bại nếu giấy báo trả lời không thấy vì trước khi nhà tôi mở thư ra, tôi chưa biết phải làm thế nào nếu thông tin của Hướng chưa xác định. Chỉ còn cách nhờ nhà ngoại cảm thôi nhưng chuyện đó nan giải lắm.Tôi hiểu được Lê Thái Thọ trong việc tìm Minh như thế nào.

( còn nữa)

Bản đồ huyện Gò Dầu Tây Ninh, nơi Hướng nằm

Bùi Thế Lâm