Những trang nhật ký xúc động ( Bài 6)

"Chiến tranh đã lùi về phía sau 30 năm, vết thương đạn bom đã mờ dần, đất nước đã chuyển mình lớn mạnh hơn rất nhiều. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn chúng ta, những người lính một thời đã vào sinh ra tử thì còn nguyên vẹn những kí ức một thời trận mạc." Đó là những lời tâm huyết của CCB Bùi Thế Lâm, chiến sĩ tiểu đoàn 15, sư đoàn 2, tác chiến tại Đông bắc Campuchia . Hiện CCB Bùi Thế Lâm là Giám đốc Trung tâm Phát hành phim và Chiếu bóng TP. Hải Phòng. Trở về hậu phương, cuộc sống bộn bề chung riêng, nhưng người CCB Sư đoàn 2 vẫn đau đáu nhớ về những miền đất, những tháng năm cùng đồng đội, bên chiến hào, gian nan đánh giặc… thôi thúc anh cầm bút. Tạp chí Điện tử Tri Ân (Trian.vn) xin trân trọng giới thiệu những trang "Nhật ký tìm đồng đội" (Bài 6) của CCB Bùi Thế Lâm.

Những trang nhật ký xúc động ( Bài 6)

"Chiến tranh đã lùi về phía sau 30 năm, vết thương đạn bom đã mờ dần, đất nước đã chuyển mình lớn mạnh hơn rất nhiều. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn chúng ta, những người lính một thời đã vào sinh ra tử thì còn nguyên vẹn những kí ức một thời trận mạc." Đó là những lời tâm huyết của CCB Bùi Thế Lâm, chiến sĩ tiểu đoàn 15, sư đoàn 2, tác chiến tại Đông bắc Campuchia . Hiện CCB Bùi Thế Lâm là Giám đốc Trung tâm Phát hành phim và Chiếu bóng TP. Hải Phòng. Trở về hậu phương, cuộc sống bộn bề chung riêng, nhưng người CCB Sư đoàn 2 vẫn đau đáu nhớ về những miền đất, những tháng năm cùng đồng đội, bên chiến hào, gian nan đánh giặc… thôi thúc anh cầm bút. Tạp chí Điện tử Tri Ân (Trian.vn) xin trân trọng giới thiệu những trang "Nhật ký tìm đồng đội" (Bài 6) của CCB Bùi Thế Lâm.

 

 Thượng tá Bội và  Bùi Thế Lâm (tác giả), bên phần mộ các liệt sĩ. 

 

Thứ tư, ngày 9 tháng 9 năm 2009

Tôi ngủ vùi trong chăn êm nệm ấm, anh Tôn phải lên đánh thức mãi tôi mới chịu dậy, đã gần 7:00 giờ sáng rồi. Độ này, đêm Pleiku lạnh như mùa đông của ngoài bắc vậy, ngoài đường, người đi làm, trẻ con đến trường ai cũng mắc áo rét. Khí hậu thật trong lành, tôi cảm nhận thấy điều đó.

Công việc ngày hôm nay rất nhiều, anh Tôn không thể đi với chúng tôi được vì buổi sáng nay anh cùng đoàn CCB của tỉnh phải đi Đức Cơ làm việc, tuy nhiên, mọi việc anh đã lên kế hoạch đâu vào đấy và canh giờ thực hiện để không làm ảnh hưởng đến thời gian đã dự kiến.

Tôi và em Yên đi xe máy của anh Tôn phóng lên huyện Iagrai để  làm thủ tục cần thiết, mọi việc ở trên đó anh Tôn cũng đã lo và hợp đồng với thằng Bội cả rồi.

Ra khỏi nhà vừa đi được một đoạn thì xe chết máy, đề thế nào cũng không nổ, loay hoay mãi mới tìm được chỗ sửa xe. Hóa ra sự cố xe ở bộ chế hòa khí. Đợi một lúc thì xe sửa xong, mãi đến hơn 9:00 giờ hai anh em chúng tôi mới đến Huyện đội Iagrai.

Đứng trước cổng ban chỉ huy quân sự, tôi gọi điện cho Bội. Hôm nay Huyện có cuộc giao ban tại ban chỉ huy, tôi chỉ sợ Bội bận nên không thể giúp tôi ngay được nên hai anh em chúng tôi rất nóng ruột...

Thực ra, tôi cũng đã quên Bội rồi vì anh em chúng tôi hai thằng ở hai quê khác nhau, Bội ở Ứng Hòa Hà sơn Bình, còn tôi ở Hải Phòng. Khi vào đơn vị chiến đấu, tôi ở dưới đại đội, Bội ở tiểu đoàn bộ biên chế vào tiểu đội thông tin hữu tuyến. Các đơn vị trong tiểu đoàn thường xuyên đi tác chiến độc lập nên mấy khi gặp nhau, hơn nữa cũng đã 30 năm trôi qua rồi thì quên cũng là chuyện bình thường.

Bội xuống, tôi nhận ra nó ngay... Đó là một thằng lính trắng trẻo vẻ thư sinh hiền lành và ít nói. Bội có dáng người to cao, đôi mắt lúc nào cũng như cười. Ngày mới vào đơn vị chiến đấu, mỗi lần hành quân ba lô và đồ đoàn của nó nặng kinh người. Mang tiếng là ở tiểu đoàn bộ nhưng phải biên chế vào "a dây" là dễ "đi" lắm. Nó thường cúi gập người xuống gùi, trên lưng nó là hai cuộn dây thông tin hữu tuyến đủ không thiếu một mét, rồi máy, rồi súng đạn, lương thực và quân trang.

Có thể tôi nhận ra Bội ngay vì hình ảnh nó trong bộ quân phục cũn cỡn không vừa với người nó, mang vác nặng nên rách te tua nhất là cái quần thì thảm hại; ống quần đằng trước rách thì tháo ra đổi cho mặt sau, rồi vạt trước rách lại tháo vạt sau ra bồi vào và bỏ không vạt sau, cuối cùng là đằng trước quần dài, đằng sau quần đùi. Áo thì không còn tay... tất cả te tua ướt đẫm mồ hôi….

Tôi đang băn khoăn vì biết nó đang vướng cuộc giao ban. Nó cười hiền lành và nói với tôi rằng  đã báo cáo về trường hợp này, đồng chí bí thư huyện ủy đã "cô đọng" cuộc họp lại và nói: "Đây là trường hợp nghĩa tình, là chính sách của đảng về công tác hậu phương quân đội..."  và có lời mời chúng tôi gặp mặt với các cấp Đảng, chính quyền đang có mặt tại cơ quan quân sự của huyện...

Bội điều ngay xe U oat chở hai anh em chúng tôi ra phòng Lao động thương binh xã hội huyện. Tại đó, Bội giới thiệu tôi là bạn chiến đấu vào trong này cùng em gái của liệt sĩ làm thủ tục để di chuyển hài cốt... Mấy đồng chí cán bộ đón tiếp chúng tôi niềm nở ân cần và chu đáo. Khi ra bàn uống nước tôi còn nghe thấy đồng chí trưởng phòng ( hình như thế) nói " bỏ hết các việc chưa cần thiết lại làm sau... nhắc bên tài chính ...có số điện thoại của quản trang chưa ... đúng đầu giờ chiều là xong , đừng để trục trặc gì họ đi mấy nghin km mới vào đến đây ...".

Từ phòng lao động thương binh xã hội của huyện, xe chở chúng  tôi quay lại nghĩa trang. Bội nói chuyện với tôi trong vẻ nóng ruột và cũng như ân hận, nó giục cậu lái xe:

- Cho xe chạy nhanh lên em, từ bây giờ cho đến 9:00 sáng mai, anh cần xe và chú.

Rồi Bội quay sang nói với tôi:

- Anh em mình nằm đây nhiều thế à, nghe bạn nói mình giật mình đấy ( Bội không bao giờ xưng mày tao trong nói chuyện với tôi). Là phó ban chỉ huy về chính trị ban chỉ huy quân sự của huyện, một năm mình cùng anh em vào nghĩa trang thắp hương cho từng mộ mấy lần nhưng sao mình không nhận ra... Ôi, giá như mình biết thì đâu đến nỗi bây giờ mới mang anh em ra ngoài đó được - nó nói và hai tay ôm lấy mặt.

Tôi im lặng, không nói năng gì, biết thế nào được anh em đã nằm ở đây. Chắc chắn rất nhiều đồng đội của chúng ta nằm trong nghĩa trang này cũng phải dăm ba lần di chuyển mới về đây. Bội bận thế, công tác tại ban chỉ huy quan sự của một huyện sát biên giới đâu có thể chỉ trả lời câu hỏi đồng đội nằm ở đâu. Tôi không hề trách Bội mà còn cảm thấy ấm lòng khi biết hàng năm, vào dịp kỉ niệm ngày thành lập quân đội, ngày 3 tháng 2, ngày 27 tháng 7, ngày tất niên Bội cùng anh em vào đây: Đồng đội tôi cùng đơn vị trong đó có Quân cùng rất nhiều người nữa nằm đây đâu có hương lạnh khói tàn...

Bốn anh em chúng tôi bước vào nghĩa trang. Anh Ngạn quản trang đã ở đó, chúng tôi lại đi thắp hương, lại thắp không xuể vì nhiều mộ quá và thời gian không cho phép.

Tôi với Bội đứng trước bia mộ của Sửu, Bội có nói chuyện với tôi là đã ngờ ngợ khi có lần đến thắp hương cho Sửu trong nghĩa trang nhưng vì trên bia mộ của Sửu ghi sai nên thoáng qua ngay.

Tôi cố đi tìm mà không thấy mộ của  Rong, và của Luyệt, đồng đội cùng đơn vị và là đồng hương. Thằng Tuấn và thằng Bản người Ứng hòa Hà sơn bình, Tuấn hy sinh cùng ngày với Sửu và Rong sau Phương, Cầu, cùng một ngày ở 141. Còn Luyệt hy sinh năm 1980 khi đi chốt đường, trận đó có tôi và Luật chứng kiến...không biết bây giờ anh em đang nằm ở đâu.

Chiếc máy ảnh tôi mang theo hết pin, kế hoạch chụp hết các ảnh bia mộ của anh em Hải Phòng (ưu tiên trước) không thành, nên loanh quanh chụp bia mộ mấy anh em cùng đơn vị và những đồng đội mà tôi biết...

Lúc này, em Yên ngồi ôm bia mộ Quân khóc rưng rức, Bội đến dỗ cái Yên, mắt nó cũng ngấn nước. Cái Yên ôm lấy Bội mà nấc lên:

- Anh Bội ơi, sao anh Quân em lại khổ thế này, anh Quân em không được như các anh, các anh ai cũng có gia đình, vợ con còn anh em chỉ như thế này thôi sao hả anh.

Bội vỗ nhè nhẹ vào vai Yên và nói điều gì đó với em  mà tôi không nghe thấy. Hình ảnh một thằng lính đã lên đến thượng tá ngồi bên mộ đồng đội cùng người em gái đang khóc thảm thiết trong bảng lảng khói hương không sao tôi quên được, nó thiêng liêng quá.

Thực ra, tôi không thể diễn đạt bằng lời về tâm trạng của mình mỗi khi xem bức ảnh này... chỉ biết, nó là bức ảnh ai xem cũng có ấn tượng và tôi đã in rửa nhiều nhất.

Em Chín gọi điện cho tôi báo về công việc chuẩn bị cho việc 16:00 chiều nay cho việc động thổ và hỏi tôi đã kiếm đâu được hai trái dừa chưa. Sáng nay, lúc mới bảnh mắt ra, em Yên đã nói với tôi là đêm qua nó thấy: " anh Quân em bảo là bảo anh Lâm trèo hái cho anh hai quả dừa "... Tôi bảo với các em là để hai trái dừa đó tôi lo. Nhưng lúc này giữa chốn hoang vắng này thì kiếm đâu ra. Tôi dặn lai:

- Em tranh thủ đi mua vậy hay nhờ chị Lánh tìm giúp cho. Anh và em Yên sẽ ở đây thông đến chiều luôn không về Pleiku nữa.

Anh Tôn cũng liên tục gọi điện cho tôi và Bội về tiến trình,  kết quả công việc và nói anh cố gắng thu xếp công việc để về nhà trước 14:00 chiều để còn ra mộ Quân.

Xe chở anh em chúng tôi về ban chỉ huy quân sự huyện, mọi người đã chờ chúng tôi ở đó và chuẩn bị vào bữa cơm. Tôi tự nhiên cảm thấy mất tự tin vì mọi sự tập trung đều hướng về anh em chúng tôi. Bữa cơm trưa có mặt đầy đủ lãnh đạo của Huyện. Chị bí thư huyện ủy, anh chủ tịch huyện ân cần thăm hỏi chúng tôi về hành trình chuyến đi, có gặp khó khăn gì cần có sự giúp đỡ của huyện; hoàn cảnh gia đình và cha mẹ của liệt sĩ ra sao... các đồng chí trưởng công an huyện, chỉ huy bộ đội biên phòng thay nhau đến động viên làm tôi vô cùng cảm động.

Ngồi với tôi có Thông, thượng tá chỉ huy trưởng ban chỉ huy quân sự của huyện. Thông già hơn so với tuổi, vất vả, mấy chục năm chinh chiến rồi, bằng tuổi tôi cố mãi mới có cháu năm nay mới học lớp 2 ( chắc bị sốt rét nhiều ). Thông trước là lính trung đoàn 93, anh nhận ra tôi vì hồi đi phối thuộc với trung đoàn 93. Ngồi ôn lại chuyện cũ mà anh Thông nước mắt cứ chảy dài... lâu ngày mới gặp nhau nay tóc đã bạc hết cả rồi.

Trong ban chỉ huy còn có Đắc, tham mưu trưởng. Đắc nhập ngũ sau chúng tôi, cũng là lính có mặt đầy đủ các chiến trường: Tây nam có, Trường Sa có và ở Hà Tuyên biên giới phía bắc cũng có. Đắc chu đáo và rất nhiệt tình: " Cần gì anh cứ báo với em …"

Tạm chia tay với anh em trong BCH quân sự của huyện, tôi và em Yên lên phòng LĐTBXH của huyện để làm các thủ tục. Bội và Thông không đi được vì phải lo việc xuống đơn vị kiểm tra, hôm nay có cán bộ quân khu về nghe báo cáo gì đó về công tác quân sự, tôi không tiện hỏi kĩ vì đó là chuyện quân sự. Đắc trực chỉ huy không đi được. Anh em hẹn 16:00 ra nghĩa trang làm lễ động thổ mộ Quân.

Tại phòng LĐTBXH của huyện, mọi việc gần như là đã xong. Chẳng biết lúc đó làm sao tôi run bắn người lên rồi ra ngoài ban công khóc ( tôi không nhớ, sau này về em Yên kể lại). Tôi khóc nhiều lắm ( mặc dù từ hôm qua đén nay, tôi luôn kìm được lòng mình). Mấy người của huyện thấy tôi xúc động quá tưởng tôi là anh trai liệt sĩ nhưng Yên bảo là tôi là đồng đội của Quân thôi. Họ để cho tôi khóc. Một cháu mang ra cho tôi một cốc nước lạnh cùng chiếc khăn, mắt cũng đỏ hoe nói với tôi:

- Chú, con làm xong giấy rồi, chú nghỉ một lát rồi ra chỗ bàn con làm thủ tục nghe chú...

Từ ban chỉ huy quân sự huyện chúng tôi ra nghĩa trang, anh Tôn và Chín cũng đã đến đó. Mọi người lục tục làm lễ thắp hương để chuẩn bị sau đó làm lễ động thổ.

Tôi sờ đến máy ảnh thì hết pin, phải phi xe máy đến 3 km nữa mới có điện để sạc pin. Trong lúc ngồi đợi sạc pin nhờ tại một quán cóc ven đường, tôi gọi một ly cà phê. Quán chỉ có cà phê phin, không có cà phê uống nhanh, ngồi nhìn từng giọt uể oải rơi xuống làm tôi sốt cả ruột. Chừng được mười phút, tôi uống vội rồi nhanh chóng trả tiền nhưng chủ nhà không lấy." Mời chú một tách cho ấm lòng, chú từ Bắc vô lấy hài cốt người nhà phải không, nhìn chú tôi biết liền mà."

Anh Tôn, và mọi người đang thắp hương, tôi tranh thủ chụp mấy tấm hình để cho mọi người ở nhà xem.

Anh Ngạn quản trang tần ngần một lúc, lẩm bẩm câu gì đó không ai nghe tiếng rồi anh bắt đầu đục lấy bia mộ. Những tiếng búa đầu tiên khô khốc vang lên trong tiếng khóc của cái Chín và cái Yên như xoáy vào ruột gan chúng tôi, không ai bảo ai, tôi, anh Tôn và Bội cùng quay mặt đi chỗ khác.

Bất giác tôi nghĩ: Cứ để Quân nằm chỗ này... vẫn còn anh em đồng đội đấy thôi... Ý nghĩ bị dập tắt ngay. Ở nhà chắc mẹ mong lắm.

Anh Tôn, tôi và Bội uống rượu kiểu chia nước như lúc hành quân năm nào. Rượu trắng đựng trong chai to loại 2,5 lít, tôi rót vào mộ Quân, miệng lẩm bẩm:

- Tao uống với mày đây, sớm mai sẽ đưa mày về với mẹ.

Rồi tôi làm như thế với những mộ xung quanh, mỗi ngôi sau khi rót vào mộ, tôi lại làm một ngụm và nói thầm xin phép đồng đội để ngày mai cho tôi cùng các em đưa Quân về.

Bội lẳng lặng mang hai trái dừa ra, không có dao, Bội đập vỡ lấy nước tưới vào mộ chỗ Quân nằm và nói:

- Dừa của Lâm đấy, bạn uống nhé.

Trời tối nhọ mặt người. Chúng tôi rời nghĩa trang phóng xe về thành phố thì cơn mưa ập đến. Mọi người lên xe U oat, tôi và Bội mỗi đứa một xe máy về sau.

Cơn mưa Tây nguyên, mưa rát mặt, mù mịt. Sau lưng tôi, hàng cây trong nghĩa trang vật vã tang tóc như muốn níu kéo chưa cho chúng tôi về. Người ta nói khi ra khỏi nghĩa trang hay khi tiễn biệt một người ra đi xong có mưa là may mắn lắm, tôi cũng tin như thế. Tôi phóng xe như bay, nước mưa quất vào mặt rát rạt. Mặt tôi, hai tay và hai chân bắt đầu xưng và ngứa. Tôi bị dị ứng kiểu này đã mấy năm nay rồi. Kệ nó, tôi cứ phóng, cái áo mưa mà tôi và Bội đang mặc chẳng bõ bèn gì với mưa, gió và tốc độ của xe máy. Cả hai anh em ướt như chuột lột. Đường chẳng có ai ngoài hai anh em chúng tôi... Mấy lần Bội phải gào lên nhắc tôi đi từ từ thôi, bạn chưa quen đường nguy hiểm lắm..

Chúng tôi về nhà Bội. Sau khi ăn cơm với vợ chồng Bội, cả đoàn lại lục tục kéo về nhà anh Tôn đến gần 11 giờ đêm.

Thứ năm, ngày 10 tháng 9 năm 2009

Tôi thức giấc vào lúc gần 1 giờ sáng. Ở dưới nhà, anh Tôn cũng không ngủ được ra ngoài phòng khách ngồi uống nước. Tôi mò xuống ngồi với anh. Phòng bên, Cái Chín và cái Yên cũng rì rầm chuyện...Có lẽ mọi người không ngủ được, vài tiếng nữa là ra nghĩa trang chỗ Quân để để thực hiện việc cất bốc.

02:30 sáng, xe của Bội đến đón chúng tôi. Cả đoàn lên đường ra nghĩa trang. Đêm Pleiku mờ sương và vắng lặng. Chiếc xe u oat phải đi chậm vì sương mù không nhìn rõ đường. Cái gạt nước cần mẫn gạt nước đọng trên tấm kính của ôtô. Mọi người im lặng, không ai nói điều gì...

Xe đến nghĩa trang, anh quản trang đang đợi chúng tôi ở đó. Nghĩa trang vắng vẻ và u buồn. Hai cây đèn chùm đứng trước kì đài chỉ đủ cấp cho khoảng trước nghĩa trang một thứ ánh sáng vàng vọt ảm đạm. Chúng tôi đi khẽ và nói nhẹ như sợ làm thức đồng đội đang chìm sâu trong giấc ngủ. Mọi người lặng lẽ sắp đặt đồ đoàn để thắp hương. Cái chín và cái Yên ngồi phủ phục và bắt đầu tấm tức khóc. Mấy ngọn nến Bội thắp leo lét cháy buồn bã. Khói hương quyện với sương đêm là là xuống mấy ngôi mộ cạnh chỗ Quân nằm rồi tan ra.

Có vẻ không đủ ánh sáng để làm, nghĩa trang không có điện ngoài hai cây điện cho nghĩa trang được đóng mở tự động nên cậu lái xe đánh xe vào gần đó chiếu ánh sáng từ pha đèn của ô tô. Anh Tôn cũng chu đáo chuẩn bị máy chiếc đèn acquy cầm tay để hỗ trợ ánh sáng cho việc cất bốc. Vuông lụa đỏ được trải ra ngay ngắn trên tấm nilon mới đặt sát cạnh đó.

Anh Ngạn lại tần ngần và lầm rầm trong mồm điều gì đó và quỳ thụp xuống vái lạy mấy cái rồi bắt đầu công việc. Đồ nghề của anh chỉ có mỗi chiếc bát, công việc bây giờ chỉ làm việc múc từng bát cát vàng trong mộ ra. Ngôi mộ không phá, chiều qua, lúc làm lễ động thổ chỉ tháo chiếc bia ra và bây giờ chỉ múc từng bát cát ngay dưới chân bia và sẽ lấy hài cốt của Quân ra bằng lối đó. Bể cát vơi dần và hài cốt của Quân lộ ra bọc trong tấm nilon xanh của bộ đội.

Anh Ngạn nhẹ nhàng, từ từ đưa gói hài cốt lên, rồi anh gói ghém lại cẩn thận từng lớp và đưa vào chiếc túi du lịch. Chiếc túi du lịch ngắn nên không thể đưa cốt vào trong được. Thôi thoáng lo lắng.

Cái Yên ôm lấy bọc đựng xương cốt khóc ghê lắm. Mấy anh em chúng tôi mang hương đi cắm các mộ trong nghĩa trang. Lại cắm không xuể, mỗi người một nắm hương to, cắm chưa xong mà hương đã cháy hết. Anh Tôn ôm cả một bó hương to bảo tôi cầm lên kì đài để thắp chung. Tôi nấn ná cắm thêm một số mộ nữa rồi đứng giữa nghĩa trang mà nói như gào lên:

- Xin anh em đồng đội sống khôn thác thiêng cho phép chúng tôi được đưa Quân về với mẹ, xin anh em phù hộ cho anh em chúng tôi đi đến nơi về đến chốn. Xin đồng đội hãy bình thản yên nghỉ, chúng tôi luôn nhớ về các anh...

Xe đưa thẳng anh em chúng tôi về bến xe, trước đó, chúng tôi ghé qua nhà anh Tôn để chào chị Lánh và lấy đồ đoàn. Ngồi trên xe anh Tôn hỏi tôi về phương án và kế hoạch của lộ trình về nhà. Tôi trình bày ngắn gọn:

- Từ Pleiku xuống Quy Nhơn và đi tàu về.

- Không mua vé cho Quân vì rất dễ bị lộ, hơn nữa chuyện lính trốn tàu xe là bình thường. Em Yên chuẩn bị ít tiền lẻ, tiền xu thả đường khi qua cầu qua đò ( Thường thì người ta mua thêm một vé nữa nhưng tôi tìm hiểu đã có trường hợp mua vé tàu xe mà không có người dễ bị sinh nghi nên rất lằng nhằng).

Anh Tôn dặn thêm:- Bất cứ lúc nào chú cũng phải mang, khi dừng ở chỗ nào ăn uống cũng phải có thêm phần của chú Quân. Chú tuyệt đối không để cho người lạ cầm vào túi đựng hài cốt của Quân. Nhớ không bao giờ để hài cốt của Quân vào gầm cốp xe.  Bằng mọi giá phải ôm trên người. Nếu có sự cố gì phải khôn khéo giải quyết. Chín và Yên không được khóc để cho người ta phát hiện ra thì rất phiền.

Anh dặn tôi cứ như giao việc và dặn một thằng lính mới làm tôi cũng lo lo.

Xe vào bến đi thẳng đến khu gia binh để tránh sự nghi ngờ không cần thiết của nhà xe. Tôi loay hoay đi tìm mãi mới mua được cái túi du lịch to để để đựng hài cốt của Quân cho vừa sau đó mua vé xe và đợi xe xuất phát

Chúng tôi người đi người ở bịn rịn chia tay nhau ở bến xe. Tôi không quên nhờ Bội chuyển lời hỏi thăm và cám ơn về sự giúp đỡ của lãnh đạo huyện và anh em trong ban chỉ huy quân sự.

(Còn nữa)

 

                                                                               Bùi Thế Lâm