Những trang nhật ký xúc động ( Bài 8)

"Chiến tranh đã lùi về phía sau 30 năm, vết thương đạn bom đã mờ dần, đất nước đã chuyển mình lớn mạnh hơn rất nhiều. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn chúng ta, những người lính một thời đã vào sinh ra tử thì còn nguyên vẹn những kí ức một thời trận mạc." Đó là những lời tâm huyết của CCB Bùi Thế Lâm, chiến sĩ tiểu đoàn 15, sư đoàn 2, tác chiến tại Đông bắc Campuchia . Hiện CCB Bùi Thế Lâm là Giám đốc Trung tâm Phát hành phim và Chiếu bóng TP. Hải Phòng. Trở về hậu phương, cuộc sống bộn bề chung riêng, nhưng người CCB Sư đoàn 2 vẫn đau đáu nhớ về những miền đất, những tháng năm cùng đồng đội, bên chiến hào, gian nan đánh giặc… thôi thúc anh cầm bút. Tạp chí Điện tử Tri Ân (Trian.vn) xin trân trọng giới thiệu những trang "Nhật ký tìm đồng đội", "đón đồng đội" (Bài 8) của CCB Bùi Thế Lâm.

Những trang nhật ký xúc động ( Bài 8)

"Chiến tranh đã lùi về phía sau 30 năm, vết thương đạn bom đã mờ dần, đất nước đã chuyển mình lớn mạnh hơn rất nhiều. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn chúng ta, những người lính một thời đã vào sinh ra tử thì còn nguyên vẹn những kí ức một thời trận mạc." Đó là những lời tâm huyết của CCB Bùi Thế Lâm, chiến sĩ tiểu đoàn 15, sư đoàn 2, tác chiến tại Đông bắc Campuchia . Hiện CCB Bùi Thế Lâm là Giám đốc Trung tâm Phát hành phim và Chiếu bóng TP. Hải Phòng. Trở về hậu phương, cuộc sống bộn bề chung riêng, nhưng người CCB Sư đoàn 2 vẫn đau đáu nhớ về những miền đất, những tháng năm cùng đồng đội, bên chiến hào, gian nan đánh giặc… thôi thúc anh cầm bút. Tạp chí Điện tử Tri Ân (Trian.vn) xin trân trọng giới thiệu những trang "Nhật ký tìm đồng đội", "đón đồng đội" (Bài 8) của CCB Bùi Thế Lâm.

Một góc nghĩa trang huyện Ia grai

Đón liệt sĩ Trần Quang Phương

Thứ sáu, ngày 20 tháng 11 năm 2009.

Mọi thủ tục giấy tờ để đón Phương về đã hoàn tất. Tôi đến nhà Phương lần cuối trước khi Dũng và Trung (là em trai của Phương) bay vào Gia Lai đón Phương về. Hải Phòng mấy hôm nay rét căm căm. Mới sẩm tối mà khu vực cuối đường Lê Lai đã vắng bóng người.  Khi tôi đến nhà Phương thì mọi người đã có mặt đông đủ. Mẹ Phương khỏe, bà ra vào chộn rộn, mong con về. Chị Nga, chị gái của Phương, cái Hương, em gái út và vợ Dũng nói với tôi rằng kể từ khi tôi tìm đến nhà báo cho gia đình đã tìm thấy mộ của Phương, thì bà khỏe ra nhiều. Tôi ôm lấy mẹ và nói:

- Mẹ mừng không, mấy ngày nữa là Phương về với mẹ rồi đấy.

- Mẹ rất mừng vì biết tin thằng Phương, từ hôm con về báo. Mẹ còn nhớ hôm em nó lên đường cứ ôm lấy mẹ mà khóc nhưng chẳng nói năng gì. Nói tới đây, hai dòng nước mắt lại chầm chậm chảy trên gò má mẹ.

Tôi kiểm tra lại lần cuối cùng các thứ giấy tờ mang theo và dặn dò chú Dũng từng chút việc một, không quên động viên Dũng và gia đình yên tâm.

Chị Nga còn băn khoăn về  thủ tục giấy tờ của Phương vì chưa có giấy xác nhận của phòng lao động thương binh xã hội của huyện Ia grai về mộ phần của Phương ngoài  giấy báo tử của Sư đoàn. Tôi nói để gia đình yên tâm,  mọi thủ tục còn lại tôi sẽ lo và xử lý bằng các mối quan hệ khác, còn theo bài bản thì nhiêu khê lắm, có khi phải sang năm mới xong.

Trong Gia Lai, anh Tôn cũng đã chuẩn bị lên kế hoạch tỷ mỷ vì biết lần này tôi không vào được, những điều tôi băn khoăn anh cũng đã lo xong rồi, chỉ cần thân nhân liệt sĩ vào là ổn.

Bội báo cho tôi biết  sẽ xuất viện 175 TP, từ Hồ Chí Minh  về đợt này và cũng sẽ tham gia vào việc lo cho Phương, như lo cho Quân hai tháng trước. Thế là ổn rồi!

Về nhà cũng đã muộn. Trong lòng mừng vui và lo âu lẫn lộn. Tôi vác rượu ra lầm rầm với mấy thằng đã hy sinh:

- Quân, Cầu, Long, Luyệt, Rong, Mừng ơi, mấy ngày hôm nữa là thằng Phương về với mẹ rồi, Đồng đội linh thiêng phù hộ để cho chuyến đi thông đồng bén giọt nhé. Phương ơi, mày chỉ bảo cho chú Dũng, chú Trung đi đến nơi về đến chốn nhé!  Thứ bảy, ngày 21 tháng 11 năm 2009

8h 00 Dũng gọi điện cho tôi từ sân bay Pleiku, em đã xuống máy bay an toàn. Tôi bảo các em đi xe ôm về nhà anh Tôn ngay đầu đường Lê Duẩn, chị Lánh vợ anh Tôn đang đợi ở nhà. Theo chương trình đã lên khuôn thì chiều nay mọi người sẽ ra mộ Phương, nghĩa trang liệt sĩ huyện Ia grai, nơi Phương và rất nhiều đồng đội cùng đơn vị còn nằm tại đó.

Ruột gan nóng như lửa vì mong tin từ trong Gia Lai gọi ra, không biết có trục trặc gì không?  Mấy hôm nay tôi xuống nhà Phương liên tục vừa để động viên mẹ, vừa để xem còn vướng mắc gì để giải quyết nốt. Cả nhà Phương, từ mẹ, chị Nga, em Hương, em Hà và nhất là chú Dũng cứ muốn tôi đi vào trong đó nhưng tôi quả quyết mọi việc không có trở ngại gì vì đã có anh Tôn rồi.

Tôi cũng đã mấy lần gọi điện cho anh Tôn trao đổi tình hình để anh nắm và chủ động lên kế hoạch cho công việc khi biết tôi không thể vào trong đó.

Công việc của cơ quan cuối năm bận rộn, đã thế  lại còn phải làm việc với Đại sứ quán Nhật Bản về đợt liên hoan phim tại Hải Phòng. Thực ra, gọi là yên tâm là điều tự động viên mình và gia đình thôi chứ tôi cũng thấy lo lo vì bất cứ sự cố đột xuất nào đó trong những ngày này là gay go vì hệ lụy đến công việc mà gia đình và địa phương đã lên kế hoạch chuẩn bị đon Phương về

Từ Gia Lai, Dũng gọi điện về cho tôi: Anh Tôn "điều" anh Dinh đến nhà và bốn anh em đi xe máy vào nghĩa trang chỗ Phương nằm như hơn một tháng trước đây khi tôi vào trong đó đón Quân.

Tôi thở phào nhẹ nhõm và hình dung lại hình ảnh của người đại đội trưởng ngồi trước nấm mồ của đồng đội mà thấy ấm lòng.

19h00 thứ bảy, tôi đến cơ quan chuẩn bị một số  giấy tờ cho một cuộc họp, rồi gọi điện cho anh Tôn. Em Dũng cũng gọi điện cho tôi về tiến trình công việc, theo đó 01 giờ sáng thứ tư ngày 25 tháng 11 là sẽ thời điểm cất bốc hài cốt của liệt sĩ, rồi từ đó về thẳng Quy Nhơn để kịp đi chuyến tàu vào lúc 6 giờ sáng. Xe do anh Tôn lo. Anh điều của cậu con rể lái. Tôi thật sự lo lắng với kế hoạch đó vì quãng đường từ Pleiku tới Quy Nhơn cũng gần 160 km lại phải qua hai đèo Mang Giang và An Khê.

Chị Nga Gửi mail cho tôi:

Gửi dongdoi78!

Chị Nga, thay mặt gia đình, thay mặt cả Phương nữa, cảm ơn em, cảm ơn anh Tôn, anh Bội và toàn thể đồng đội thuộc Sư đoàn Bộ binh 2. Cảm ơn những tình cảm em đã giành cho Phương, cho mẹ, cho cả gia đình chị. Cảm ơn sự giúp đỡ của em. Nhờ có em mà mẹ, chị và cả gia đình tìm lại được Phương, đưa Phương về gần mẹ, gần chị, gần mọi người.

 Chị không biết nói gì hơn, chỉ biết gửi đến em và mọi người lời cảm ơn chân thành nhất. Chúc cho em, cho tất cả những người đồng đội đã cùng sống, cùng chiến đấu với Phương những lời chúc tốt đẹp nhất!

Hiện nay, Trung và Dũng đang cùng Phương trên đường về Hải Phòng. Có lẽ khoảng trưa mai (26/11/2009) sẽ về đến nhà. Gia đình tổ chức lễ đón Phương tại gia đình (10/298 Lê Lai - Ngô Quyền - Hải Phòng). Hôm sau, vào lúc 12h05' (ngày 27/11/2009) sẽ làm lễ phủ Quân kỳ và đọc lời tiễn biệt, chuyển Phương xuống Nghĩa trang Liệt sỹ Quận Ngô Quyền.

Quận Ngô Quyền và Phường Máy Chai sẽ tổ chức lễ đón Liệt sỹ vào lúc 14h00' cùng ngày. Rất mong em cùng đồng đội về dự lễ đón Phương.

Một lần nữa cảm ơn em và các đồng đội của Phương!

19:30, ongbomf2 gọi điện cho tôi. Biết chuyện anh em đồng đội và gia đình vào đón Phương, ongbomf2 đã thông tin cho anh em sư đoàn bộ binh2 khu vực Bình định biết và lên kế hoạch phối hợp để đưa tiễn Phương về quê hương. Ongbomf2 bằng cách nào đó đã liên hệ với ban chính sách sư đoàn xin xe lên Ia grai để đưa Phương xuống Quy Nhơn làm tôi ngỡ ngàng và cảm động về tình cảm của đồng đội trong đó đã dành cho Phương, một liệt sĩ mà ongbomf2 chỉ biết qua diễn đàn QSVN mà tôi post lên.

Tôi ngồi họp cơ quan nghe kể lể cái gì đó, phát biểu vài ý kiến như một cái máy cốt cho xong chuyện rồi biến luôn...

 Anh Tư, tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn gọi điện cho tôi hỏi han về tình hình đi đón Phương... thì ra, khi nghe tin anh em chúng tôi và gia đình vào Tây nguyên đón Phương qua điện thoại của anh Tôn, anh Tư lặn ngòi, ngoi nước vào đó để thăm và chung tay đón Phương.

Bội cũng vậy, mặc dù vừa điều trị bệnh tại bệnh viện 175 xong còn đang dở chút việc trong TPHCM nhưng cũng vội thu xếp về đơn vị ở Ia grai để cùng anh Tôn lo chuyện của Phương vì nó biết tôi không thể vào đợt này. Bội sốt sắng gọi điện để tôi yên tâm...

Đồng đội tôi là như vậy, tôi không thể diễn đạt hết bằng lời về tình cảm của những người lính chiến sau 30 năm vẫn nguyên vẹn,  ấm tình đồng đội.

Đáp lại  sự tận tình chu đáo của anh em khu vực Bình Định, tôi giục Thằng Quý Sào báo Ban liên lạc sư đoàn 2 khu vực HP gửi thư cám ơn:

Thư của Ban liên lạc CCB sư đoàn BB2 Quân khu 5 tại Hải Phòng gứi các đồng đội CCB sư đoàn bb2 tại Bình Định.

Kính thưa các đồng đội CCB sư đoàn bb2 tại Bình Định và bác ongbomf2 Chúng tôi vô cùng cảm kích trước những tình cảm và nghĩa cử cao quý của đồng đội trong đó đã dành cho Phương, liệt sĩ tiểu đoàn 15 sư đoàn 2. Được dongdoi78 và Dũng, em của Phương kể chuyện về những việc làm của các đồng chí trong đó làm cho anh em chúng tôi không ai cầm được nước mắt. Nhìn vòng hoa của những người đồng đội cùng sư đoàn tận trong mảnh đất võ Bình Định đặt tại bàn thờ của Phương ở nơi trang trọng nhất cùng tấm thiệp chia buồn và lời viếng đã làm chúng tôi thật sự thấy ấm lòng và vô cùng tự hào về những người đồng đội luôn hướng về nhau.

Kính thưa các đồng chí.

Chiến tranh qua đi để lại biết bao sự tổn thất và mất mát xương máu của những người lính chúng ta trên khắp các chiến trường nước bạn Cam pu Chia, biết bao nhiêu xương máu đã đổ, bao nhiêu nước mắt của những người mẹ mất con, vợ mất chồng, của người thân mất người thân để lại niềm xót thương vô hạn nhưng cũng để lại trong mỗi chúng ta niềm tự hào về những đồng chí đồng đội đã hy sinh mà Trần Quang Phương là một trong muôn vàn liệt sĩ đã ngã xuống để cho Đất nước có được như ngày hôm nay. Hơn ai hết, những người đồng đội, những người lính của sư đoàn bộ binh 2 anh hùng chúng ta đã hiểu rất rõ điều đó. Chính vì lẽ đó, khi biết Phương được anh em và gia đình đón về, các đồng chí đã lo lắng cho hành trình của Phương về với quê hương, giúp đỡ tận tình, chu đáo và ân cần, mong cho Phương về với mẹ và Thành phố cảng an toàn.

 Một vòng hoa trắng tinh khôi, một lời tiễn biệt đầy ắp tình đồng đội của các đồng chí làm cho một ngõ nhỏ, ngõ số 298 Lê Lai quận Ngô Quyền thành phố Hải Phòng có ngôi nhà mà 30 năm trước Phương ở đó ra đi vô cùng xúc động và cũng ngập tràn niềm tự hào vì Phương có những người đồng đội như các đồng chí.

Xin hứa với các đồng chí trong đó, chúng tôi sẽ cùng gia đình và địa phương tổ chức lễ đón nhận liệt sĩ Trần Quang Phương thật tốt để không phụ tình cảm mà các đồng chí đã dành cho Phương, cho mẹ, gia đình và anh em chúng tôi.

Chúc các đồng đội cùng toàn thể gia đình mạnh khỏe, hạnh phúc và bình an Hẹn ngày tái ngộ. Chào quyết thắng

 Ban liên lạc sư đoàn bộ binh 2 tại HP

  Mail của chị Nga gửi:

                                                                                                      Theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, 20 tuổi em tình nguyện lên đường nhập ngũ để bảo vệ đất nước. Được gia đình và chính quyền địa phương cờ giong, trống mở đưa em đi. Sau 30 năm có dư, em trở về, được sự quan tâm của Đảng, chính quyền và nhân dân Phường Máy Chai tổ chức đón em - Liệt sỹ Trần Quang Phương thật trang nghiêm, long trọng. Cờ đỏ thắm nghĩa trang, vòng hoa trắng trải quanh mộ em và lời tiễn biệt của đồng đội, hội Cựu chiến binh khiến tất cả mọi người có mặt nao lòng vì thượng nhớ em. Hôm nay, thay mặt gia đình, dòng họ, xin cảm ơn những tấm lòng vàng của Đảng ủy, UBND, UBMTTQ Phường Máy Chai, chi hội Cựu chiến binh và các đoàn thể, đơn vị kết nghĩa của Phường, nhất là tình cảm của anh em đồng đội 78, đồng đội đơn vị F2 giành cho Liệt sỹ Trần Quang Phương và gia đình. Một lần nữa, xin chân thành cảm ơn và gửi lời chào, lời chúc sức khỏe tới những người lính đã, đang và sẽ tiếp tục cống hiến tuổi thanh xuân cho đất nước, cho dân tộc.

Thứ ba, ngày 24 tháng 11 năm 2009

Em Dũng báo cho tôi biết các thủ tục giấy tờ và thanh toán đã làm xong. Mọi việc diễn ra nhanh chóng và thuận lợi. Cũng như lần trước đón Quân, lần này Bội lại đón và đưa em Dũng lên phòng lao động TBXH của huyện Ia grai được các đồng chí trong đó quan tâm và tạo điều kiện. Trước đó, tôi cũng đã gọi điện cho đồng chí phụ trách bộ phận thương binh liệt sĩ xin được giúp đỡ cho trường hợp của Phương và cũng không quên gọi cho anh Ngụ quản trang, các đồng chí trong đó hứa là sẽ làm chu đáo...

Chị Lánh, vợ anh Tôn hôm nay tất  bật lo việc sắm sửa đồ lễ chiều nay tại nghĩa trang.  Theo như tôi dặn, những gì có thể chuẩn bị được thì chị Nga đã lo từ nhà, còn lại vào nhờ chị Lánh là ổn và Dũng cứ thế làm theo. Tôi cũng không quên dặn Dũng cố mang theo nhiều hương để thắp cho mỗi mộ một nén; Việc kêu khấn thì nghĩ như thế nào nói như thế, đại loại là xin thổ thần táo quân, xin hương hồn các anh, các chú cho em được đưa anh em về quê hương…

(còn nữa)

 

Bùi Thế Lâm